BÀI THƠ MẸ CỦA ĐỖ TRUNG QUÂN

     

Thi sĩ Đỗ Trung Quân, trong phương pháp đọc của tôi, ông là 1 trong những trong ba khuôn mặt thơ đặc biệt quan trọng khi nhắc tới thơ sài thành sau 1975, thời kỳ đầu. Hai fan kia là thi sĩ Bùi Chí Vinh và nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh. Vào cuốn tiểu luận phê bình “Thơ nước ta hậu chiến” của tôi dự con kiến sẽ trình làng bạn đọc trong thời điểm tháng 10/2019, tôi gồm phân tích rõ hơn bởi sao thơ của họ có vị thế. Bài xích này, tôi ra mắt lại một ánh mắt của tôi về thơ Đỗ Trung Quân viết về chị em nhân mùa Vu Lan báo hiếu đã tới.

Bạn đang xem: Bài thơ mẹ của đỗ trung quân

Tin, bài bác liên quan:

Trần Vũ - Phép kỳ lạ của văn chương (Kỳ 2)

Sơn Núi, chuyện đời lạ đời và phần đông câu thơ huyền thoại

‘Nhà thơ facebook’ Phạm nhân hậu Mây: "Mây white nỗi chiều em!"

Giữa nhị thi sĩ Tế khô cứng và Louis Borger

Đỗ Trung Quân là gương mặt Đôn Kisôt poème thập kỷ tám mươi, chín mươi và cho tới bây giờ. Chưa từng có một tuyên bố về thơ, dẫu vậy thơ ông đi qua những tuyên cha rồi rụng xuống như các cánh hoa đẹp, đau đớn trên một sảnh thơ có không ít kẻ giành chỗ. Chưa kịp đối thoại ông đã vứt đi. Để cho chủ yếu những kẻ đòi gây hấn với ông một sự ngẩn ngơ; và tính từ lúc đó, trong bao gồm họ, thơ ông đã và đang có mặt. Viết về chị em là đề bài trung trung khu kết lực trẻ khỏe của ông, đang thu hút các người. Trong sản phẩm L"être et Néant (Hữu thể với vô thể) xuất bạn dạng năm 1943, J. Phường Sartre có viết: "Ce qui compte dans un vase, cést le vide du milieu" trợ thời dịch bao gồm nghĩa là: "Điều đáng kể của dòng lục bình đó là cái trống rỗng làm việc giữa".

*

Tự họa - Đỗ Trung Quân

Có thể nói, cái khoảng rỗng đáng kể của dòng lục bình ấy đôi lúc là rất nhiều móc xích quan trọng thầm kín để đọc thơ của Đỗ Trung Quân.

Bài thơ “Mẹ” ông viết khoảng chừng giữa năm 1986. Thời điểm ấy, người mẹ ông vẫn còn đấy sống. Tính nghịch đảo của bài xích thơ là tại đoạn ông viết bà mẹ để sám hối, tạ tội trước mẹ cho một ngày ông biết chắc chắn là rằng mình vẫn mất người mẹ (?!). Một điều vô lý tuy thế ngẫm kỹ lại rất tất cả lý với hợp lý. Điều đó mở đầu một cái khoảng rỗng thường trực ở ông, và len lỏi bàng bạc trong thơ ông. Đây là 1 style của mình Đỗ. Đâu phải tất nhiên ông cảm thấy xa lạ trước "Những chiếc sông trôi đi có quay trở về bao giờ?" (Mẹ).

*

Đỗ Trung Quân cùng bông hồng cài áo

Thiết nghĩ, từ bỏ triết lý đảo này có thể hoài lại một cảm giác của ông, cảm giác hoang mang cơ mà Albert Camus mô tả rất tài tình chính là nỗi đơn độc của thân phận nhỏ người, lâu dài bị lưu giữ đày bên trên quê nhà để ngóng vọng một vương quốc khải vọng nào đó (L"Exil et le Royaume).

Đỗ viết: "Không đi đâu. Không viễn xứ. Mà lại suốt đời hoài hương" (Chân dung thơ - Nxb trẻ em 1993). Trọng điểm trạng này cũng chính là tâm trạng của Trịnh Công Sơn: "Trong khi ta về lại ghi nhớ ta đi... Đi đâu loanh quanh mang lại đời mỏi mệt" (Một cõi đi về). Đó đó là cái chông chênh của kiếp tín đồ nghệ sĩ. Bởi thế giữa Mất với Tìm, sinh sôi và hòa lẫn là đa số phạm trù chống đối nhau cơ mà đã giải quyết và xử lý lẫn nhau, dựa dẫm vào nhau. Đó là nguyên tắc hợp nhất, căn phiên bản nhất của triết học cổ đại Ấn Độ, thần hủy diệt (Vishnu) cũng chính là gương phương diện của vị thần xây dựng.

Đỗ quan sát thấy trong những tháng ngày rơi rớt của mẹ lúc về chiều là trơn tà huy của không ít tháng ngày không thể nữa. Để ông khốc liệt chống trả với giờ vọng khắc khoải nặng nề đến và gõ hầu như ký ức:

"Con không đợi một ngày cơ khi người mẹ mất đi bắt đầu giật bản thân khóc lóc...

Con hoảng loạn với thời hạn khắc nghiệt.

Chạy điên cuồng qua tuổi chị em già nua".

Con đã khóc sinh hoạt tận trong trái tim con đây bởi bé biết rồi đây nhỏ sẽ vắng tanh mẹ. Giống như như thế, Phạm núm Mỹ - nhất Hạnh nương đỡ những đứa con sớm bất hạnh ấy bằng một bông hồng cài đặt áo, "Một bông hồng cho các ai không còn mẹ". Để chịu đựng đựng cú huých khác người ấy, Đỗ lặng lẽ xa vắng chuẩn bị. Như lúc trước một cuộc vắng vẻ mặt dài ngày của fan thân, bọn họ không thể ko hoài vọng, tưởng nhớ.

Ở đây Đỗ trọn vẹn đi ngược lại với trạng thái hỏng vô công ty nghĩa nhưng William Faulkner đã từng chỉ trích nó, khi nó ngập cả trong văn chương. William Faulkner viết: "Sự sợ hãi, ngày làm sao con bạn hết lo ngại thì ngày kia họ (người nghệ sĩ) sẽ lại khởi sự viết rất nhiều kiệt tác, phần nhiều tác phẩm nghỉ ngơi lại thọ dài...".

*

Thi - họa sỹ Đỗ Trung Quântrong xưởng vẽ

Sợ hãi ngày mẹ mất, run sợ phải đối lập những bấp bênh đang dần tất cả mặt, đã xâm thực phần cuộc đời. Nỗi ám ảnh đó là "người lạ lẫm quen biết" (Biélinski):

"Anh vẫn bao lần tạm dừng trên phố quen.

Ngả nón đứng xin chào xe tang qua phố.

Ai mất bà bầu sao lòng anh hoảng sợ.

Ngày tháng cơ bao lâu nữa của mình?". (*)

Sự hại hãi bước đầu cho một ám ảnh. Cơ mà khi đang trở thành ám hình ảnh thì hoàn toàn có thể không còn sợ hãi nữa. Ám ảnh gần như 1 sự thúc giục dốc đổ, khiến cho người nghệ sĩ quên mình, dấn thân vào cuộc sáng sủa tạo. Tác phẩm ra đời là mọi âm bản của nỗi ám hình ảnh ấy.

"Nghìn bài bác thơ chất tràn ngập tâm hồn.

Đau khổ - biệt li - bi tráng vui - hạnh phúc".

*

"Người đàn ông mắt buồn" - trường đoản cú họa - Đỗ Trung Quân

Đỗ lại phát hiện thêm khoảng rỗng sản phẩm công nghệ hai sau cái khoảng chừng rỗng hay trực: "Ai níu nổi thời gian? Ai níu nổi?". Để ông bình thản nhận thấy vòng tuần hoàn của cuộc sống, của ngoài trái đất này sống - chết, xanh non - cỗi già, tái sinh sản - rồi xuôi chảy mãi về một phía. Như mẫu sông đã khởi nguồn tìm tới biển cả. "Cuộc hành trình dài thầm yên ổn phía hoàng hôn". Cuộc hành trình dài phân rữa.

Xem thêm: Lập Dàn Ý Ngày Đầu Tiên Đi Học, Dàn Ý Kể Lại Kỉ Niệm Ngày Đầu Tiên Đi Học (4 Mẫu)

Ông chuẩn bị vì nỗi hoang mang và sợ hãi cực độ do vẻ đẹp lãnh đạm tàn nhẫn của hoa hồng tải áo. Đại văn hào H. Balsac đang không nói: "Sự buồn bã là vô cùng, sự vui tươi là hữu hạn". Bởi, trước loại chết ngoài ra chuẩn bị rồi, cũng tương tự chưa chuẩn bị. Một vỡ lẽ òa vượt ra khỏi những chiều kích vẫn định sẵn. Đỗ cứ ngỡ tưởng tượng "xe tang qua phố" để bớt bàng hoàng, hóa ra khi chạm chán với bàng hoàng lại càng sững sờ hơn. đầy đủ âm phiên bản lại ông xã lên âm bản. Đứng trên cái cheo leo, cạn thon của đời sống ấy, chiếc Tôi - phiên bản ngã đã biến thành cái Ta chung cho mỗi người. Từ dòng Tôi cá thể đi đến mẫu Ta của đồng loại :

Mẹ ta tro bụi trên sông.

Xuôi 6 bình hoa nẻo hỏng không bà mẹ về

(Trắng – Đỗ Trung Quân).

Cuộc hóa thân sẽ tới. Mẹ, khởi nguyên ra đi từ mèo bụi, người mẹ lại quay trở lại với cát bụi - sự trung gửi của cát những vết bụi hóa kiếp. Chú ý lại quá trình chuẩn bị vì sự đi của bà bầu để thấy ông bất lực ko được quyền xúc tiến gì hết. Ông bị ném trả giữa đến và nhận. Ông linh giác giữa bề bộn và trống trải:

"Chiều hoa trắng rợn bốn bề.

Trần gian thêm 1 kẻ về mồ côi".

"Thêm một" là phương pháp nói của lặng ngắt mặc khải. Yên ổn lìm trong trái đất vọng tưởng.

*

*

Tranh Đỗ Trung Quân

Mẹ là đầy đủ cánh hoa đẹp mắt trong thơ Đỗ Trung Quân. Cánh hoa ấy sau đây đã được ông hóa thành hồn quê tầm thường của khu đất nước, Tổ quốc. "Quê hương mỗi người chỉ một. Như thể chỉ một người mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ. Sẽ không lớn nổi thành người" (Quê hương - nhạc ngay cạnh Văn Thạch, thơ Đỗ Trung Quân). Mọi cá nhân chỉ tất cả một bà mẹ và tình cảm thương đó không bờ bến, ko biên giới. Toàn bộ những dòng sông đều chảy và tất cả những chiếc sông này đều quy hợp để hướng về ngọn mối cung cấp dâu bể. Đứng bên trên điểm đó lại thấy thêm một khoảng tầm rỗng đẩy đà của thơ Đỗ Trung Quân. Khoảng rỗng đó nhường chỗ mang đến tiếng nói thời đại, dân tộc. Một khoảng tầm rỗng để nhìn ra bà mẹ trong Tổ quốc, Tổ quốc ở trong Mẹ. Tuy thế tuyệt nhiên tự phía của thi sĩ, Đỗ vẫn chưa hề đối thoại gì cả. Đây chỉ là các độc thoại của một bạn chung cuộc. Một người có mẹ vừa qua đời từ hôm qua và lúc này mùa Vu Lan vẫn tới.

Nhân mùa Vu lan 2019, mềm dịu Việt phái mạnh trân trọng ra mắt lại với độc giả những bài bác thơ của thi sĩ Đỗ Trung Quân viết về Mẹ.

Chùm thơ Đỗ Trung Quân

Mẹ

“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ"Con sẽ không còn đợi một ngày kiakhi mẹ mất đi mới giật bản thân khóc lócNhững loại sông trôi đi có trở lại bao giờ?Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệtChạy điên cuồng qua tuổi bà bầu già nuamỗi hôm qua con lại thấy bơ vơai níu nổi thời gian?ai níu nổi?Con hàng ngày một lớn lênMẹ hàng ngày thêm già cỗiCuộc hành trình dài thầm yên ổn phía hoàng hôn.Con sẽ không còn đợi một ngày kiacó bạn cài cho con lên áo một bông hồngmới thảng thốt nhận ra mình mất mẹmỗi ngày trải qua đang mua cho bé một bông hồnghoa rất đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹSống tự do như một cánh chim bằngTa làm thơ mang lại đời và biết bao người con gáiCó lúc nào thơ cho người mẹ ta không?Những bài bác thơ hóa học ngập trọng điểm hồnđau khổ - chia phôi - bi quan vui - hạnh phúcCó những cẳng chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ácmà vẫn cứ đêm về thao thức có tác dụng thơta quên mất thềm xưa dáng bà bầu ngồi chờgiọt nước mắt già nua không ứa nổita mài miệt trên cẳng chân rong ruổimắt mẹ già thầm yên ổn dõi sau lưngKhi tua đời đâm ứa ngày tiết bàn chânmấy kẻ đi quamấy fan dừng lại?Sao bà mẹ già ở giải pháp xa cho vậytrái tim âu lo sẽ giục giã đi tìmta vẫn vô tìnhta vẫn thản nhiên?Hôm nay...anh đang bao lần tạm dừng trên phố quenngã nón đứng chào xe tang qua phốai mất mẹ?sao lòng anh hoảng sợtiếng khóc cơ bao lâu nữacủa mình? (*)Bài thơ này xin thắp một bình minhtrên đời bà mẹ bao năm rồi tăm tốibài thơ như một nụ hồngCon mua sẵn mang lại tháng ngàysẽ tới!

1986

(*) Câu này có không ít dị bản. Trường hợp tôi nhớ không lầm thì bạn dạng đầu tiên, tôi đọc, thi sĩ chúng ta Đỗ viết là "ngày mon kia". Sau này, trên các tờ báo trích dẫn bài thơ lại thấy ghi "tiếng khóc kia". Theo tôi chữ nào thì cũng hay! nhưng lại "ngày tháng" bao gồm vẻ kéo dãn nỗi ám hình ảnh và"thân phận nhỏ người" hơn! Còn "tiếng khóc" thì ngột uất tuy nhiên âm vực ngắn! giờ khóc thì không thể tinh được mới khóc. Còn tháng ngày thì mặc nhiên cứ trôi, cứ kéo lê la dòng đuôi vô vàn của nó.Đó cũng là gần như mệnh đề triết học vậy! (NHHM)

Mẹ ta trả lưu giữ về không

ngày xưa kính chào mẹ, ta đi

mẹ ta thì khóc, ta đi thì cườimười năm rồi lại thêm mườita về thì khóc, người mẹ cười lạ khôngông ai thế? Tôi xin chào ôngmẹ ta trí nhớ về không bến bờ rồiông có gặp mặt thằng con tôihao hao...tôi nhớ...nó... Người... Như ông.mẹ ta trả ghi nhớ về khôngtrả trăm năm lại lớp bụi hồng...rồi...đi...

Trắng

Mẹ ta tro bụi trên sông

Xuôi bèo hoa nẻo hỏng không người mẹ vềChiều hoa trắng rợn tứ bềTrần gian thêm 1 kẻ về - mồ côiTừ phía trên chỗ mẹ ta ngồiMây như tóc trắngrối bờimây qua

Chỗ chị em xưa ngồi

... Con hẻm dài như mọi ngõ hẻm của sài Gòn. Đầu hẻm là đường giao thông vận tải chính, cuối ngóc ngách là con kênh Nhiêu Lộc giảm ngang, chỗ chiếc xóm ổ chuột của dân tứ xứ giữ lạc vày đủ sản phẩm công nghệ lý do: chiến tranh, nhập cảnh tìm việc, học sinh, sv trọ học, gái điếm, ca ve - đầy đủ cả. Người phụ nữ lưu lạc với 3 người con cũng ở đấy. Từng ngày bà ngồi đầu hang cùng ngõ hẻm với gánh xôi buổi sáng, gánh chè giữa trưa cho học sinh đi học sà vào... Hàng trăm năm qua, cái đầu hẻm nhỏ tuổi ấy dành chỗ mang đến bà, dù ngồi trước góc cửa ai bà cũng không trở nên đuổi. Những người đầu hang cùng ngõ hẻm biết bà nuôi con như mọi thiếu phụ nghèo khác, lại thấy phong cách bà nhã nhặn, bé dại nhẹ, người nào cũng tự hỏi sao bà lam vây cánh mà chẳng có vẻ gì xuất thân lao cồn tay chân? Bà chỉ mỉm cười im lặng. Bà là một thiếu nữ thời trẻ hẳn đề xuất rất đẹp, cũng chính vì khi ngồi chào bán xôi trà đầu ngõ bà vẫn còn đấy đẹp. Thời ấy bà chỉ xấp xỉ 40, còn vết tích xuân sắc đẹp trên gương mặt. Tất cả mấy ông ở ngay gần đấy cứ tìm hiểu xem nguyên nhân bà về đây, lý do bà cho ngồi ở loại xóm ổ chuột này... Nhưng thảy phần lớn vô ích. Người đàn bà ấy lịch sự nhưng rất kỳ kín đáo tiếng.

Xem thêm: Câu 12: Những Phát Biểu Nào Sau Đây Đúng ? Phát Biểu Nào Sau Đây Đúng

Nhiều năm trôi qua, dòng xóm ổ loài chuột đã trở nên mất, căn hộ chung cư cao cấp mới mọc lên xoá hẳn dấu vết cũ. Người thiếu phụ bán trà cũng vắng ngắt bóng vị trí đầu ngõ hẻm đã gần trăng tròn năm. Bà mất thọ rồi...Mẹ! Năm nào con cũng về đây. Nhà cũ làng mạc cũ không còn dấu tích, nhưng con hẻm còn, chỗ mẹ rất lâu rồi ngồi sớm chiều vẫn còn. Nhỏ thường đến đấy vào buổi trưa khi nó vắng ngắt hơn. địa điểm cột đèn cũ, bức tường cũ từng kê cái bàn gỗ nho bé dại của mẹ, nhỏ thường đặt xuống một chân nhang, ngồi hút thuốc lá trước ngôi nhà đối diện và chờ nhang tàn mới đứng dậy đi. Những người dân đầu hẻm cũ tín đồ còn, bạn mất, nhiều người biết con, họ chào và quá bất ngờ chút hiếm khi thấy chiếc gã thường gặp mặt trên phương tiện truyền thông media lại ngồi sinh sống đây 1 mình im lặng. Hẻm phía bên đó đường đó là ngôi nhà đất của một bạn không bọn họ hàng mà lại đã biến đổi số phận của con. Anh chị ấy cũng đã ở vị trí kia bờ biển lâu rồi. Nhưng con biết những lần con ngồi đấy hút thuốc có nghĩa là đã cuối năm, bao gồm nghĩa đã sắp đến tết rồi.