Biểu cảm về một món quà tuổi thơ

     

Nêu cảm giác về một món tiến thưởng tuổi thơ (quyển truyện)

Bài làm

Tuổi thơ của chúng ta chắc hẳn sẽ có nhiều món đá quý thú vị, có khi ấy là chiếc cặp mới, một chú dị nhân anh hùng mạnh mẽ, một bé búp bê xinh đẹp hay 1 chú cún xứng đáng yêu. Tôi cũng rất thích hồ hết món rubi ấy bởi vì đứa con trẻ nào nhưng chẳng thích mọi thứ đáng yêu và dễ thương như thế. Tuy thế món rubi có ý nghĩa với tôi nhất đó là quyển sách “Chuyện con mèo dạy Hải Âu bay” – món kim cương của Mẹ giành cho tôi vào ngày sinh nhật tôi tròn 10 tuổi.

Bạn đang xem: Biểu cảm về một món quà tuổi thơ


*

Tôi vốn là đứa trẻ em nhút nhát, ít chia sẻ với đồng đội và trước đó chưa từng tham gia chuyển động gì cùng những bạn. Một ngày của mình thật ngán nản. Sáng mang đến trường, chiều mới được chị em đón về bên nhà, về nhà làm bài, đọc truyện, xem truyền họa rồi thì cũng cho giờ đi ngủ. Bà bầu nhiều lần động viên tôi đi chơi cùng các bạn, thâm nhập vào đội trống kèn của trường, tham gia thi nhắc chuyện thiếu hụt nhi… dẫu vậy chẳng lúc nào tôi ước ao tham gia cả. Chắc hẳn rằng vì vậy nên người mẹ mới tặng kèm tôi quyển “Con mèo dạy Hải Âu bay”.


Tôi nhớ rất rõ cảm hứng lúc nhận được món xoàn hôm ấy, tôi mở quà rất nhanh vị nôn nao ko biết chị em sẽ tặng kèm mình trang bị gì, năm kia là búp bê, năm kia nữa là một quyển sổ tay thiệt đẹp, tôi nghĩ năm nay mẹ sẽ tặng cho tôi một loại bảng đa năng vì tôi vừa đạt học sinh giỏi theo lời mẹ hứa. Nhưng chưa phải vậy, đó chỉ là 1 quyển sách mỏng, bìa màu xanh, tựa sách ngoằn ngoèo chiếc chữ “Chuyện bé mèo dạy Hải âu bay” của một tác giả quốc tế nào đó. Tôi nghệch khía cạnh ra. Hụt hẫng, tỉ ti đến rơi nước mắt bởi đó chưa phải là trang bị tôi trông đợi. Tôi không mê say món quà ấy chút nào, thậm chí là ghét quyển sách ấy vì có nó mà lại tôi không có chiếc bảng đa năng. Tôi quăng nó vào hộc tủ trong cùng rồi lên nệm ngủ mặc cho bà bầu hỏi han tôi cũng ko buồn vấn đáp lại.

Cuốn sách ở lặng trong hộc tủ khoảng tầm một tháng thì được tôi mang ra, vị cả tháng trời mẹ chẳng download cho tôi quyển sách nào cả. Mở page đầu tiên, cái thương hiệu Khả Thư hiện hữu nắn nót cùng loại chữ của mẹ: “Con của mẹ hãy tham khảo hết cuốn sách này! chắc chắn lẽ gồm điều bất thần dành cho con”. Vậy là tôi bắt đầu đọc. Cuốn sách toàn chữ ấy như kéo tôi vào từng hành vi của nhỏ bé hải âu tên là Lucky cùng chú mèo ú Zorba. Cả một quy trình dạy cho nhỏ nhắn hải âu ấy cất cánh lên khung trời là khoảng thời hạn mà tất cả động thiết bị trong tp Hamburg hun hút nào đó xôn xao, náo động. Không khí nhộn nhịp, tiếng xe cộ ồn ào, giờ Hải âu ríu rít điện thoại tư vấn nhau, giờ quát cởi của Zorba hay cảu rảu của chú mèo thông thái Enstein hấp dẫn tôi dõi theo từng hành động. Bên cạnh đó cả thành phố biển đang cùng Zorba tiến hành lời hứa hẹn với chim báo bão mẹ, dạy cho chú nhỏ xíu Lucky có thể sải cánh lên bầu trời. Quá trình tưởng chừng đơn giản dễ dàng nhưng toàn bộ mọi người tại đây đã dồn hết trung tâm sực của bản thân vào trong đó, thậm chí có những thời gian thất bại, phần đa khi suýt cần đánh đổi bởi mạng sinh sống của đa số người.

Xem thêm: Cách Trị Ngứa Da Đầu Và Rụng Tóc, Ngứa Da Đầu Kèm Theo Rụng Tóc


Câu chuyện khép lại bởi một dứt có hậu, cậu hải âu Lucky đã bay được lên thai trời, mọi người trong nhân loại loài đồ dùng ở Hamburg không chỉ là thực hiện tại được lời hứa hẹn mà còn cảm giác được các tình cảm đính thêm bó giành cho nhau. Mẩu truyện không dài dẫu vậy lại đựng được nhiều bài học mà với tôi, bài bác học thâm thúy nhất đó chính là tình cảm nhân văn trong số những nhân vật dụng trong truyện. Để cất cánh được lên thai trời, chú hải âu Lucky đã nhiều lần thua thảm và đặc trưng nhờ sự cung ứng của những người dân bạn đồng hành. Tôi nhận ra rằng mình đề xuất thất bại mới hoàn toàn có thể lớn khôn, có anh em bên cạnh mới có thể trưởng thành.

Tôi nhận thấy bài học tập từ câu chuyện đơn giản và dễ dàng ấy. Cảm ơn chị em đã dành tặng một mẩu chuyện chứa đựng nhiều chân thành và ý nghĩa tuyệt vời. Có lẽ rằng đó mới chính là món xoàn “đặc biệt” cơ mà mẹ dành cho tôi ẩn dưới những trang sách hay vời. Tôi cho cảm ơn cùng xin lỗi chị em vì mình chưa hiểu hết tình cảm mà bà mẹ gửi gắm trong quyển sách. Người mẹ xoa đầu, ôm tôi vào lòng rồi diễn giải tôi nghe thêm những ẩn ý trong câu chuyện chân thành và ý nghĩa này.

Xem thêm: Mục Tiêu Cuộc Khai Thác Thuộc Địa Lần Thứ Nhất Của Pháp Ở Việt Nam (1897


Đến tiếng tôi vẫn duy trì quyển sách mặt cạnh, hiểu đi đọc lại cho dù đã gần như thuộc cả nội dung quyển sách. Nhưng mỗi một khi đọc xong, tôi lại thấy mình trưởng thành và cứng cáp hơn, mình phát âm thêm nhiều sự việc trong câu chuyện. Tiếng tôi đã hết e dè, nhút nhát, tôi nhiệt huyết tham gia các hoạt động của trường, của lớp với nhờ vậy, tôi cũng đều có những người bạn thất xuất sắc bụng, luôn luôn giúp đỡ lẫn nhau. Cảm ơn mẹ và cảm ơn “Chuyện bé mèo dạy dỗ hải âu bay”.