Cảm nhận về bài thơ đồng chí

     

Chính Hữu là 1 trong nhà văn mang trào lưu thơ bắt đầu nhiều. Cùng với ông những tác phẩm về đồng đội tình bè bạn luôn được ông tìm hiểu một nét bắt đầu mẻ chân thực về nét đẹp của họ. Không rất nhiều vậy ông còn nói lên được nhiều nét đẹp ở trong những con người của họ.

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ đồng chí

Với bài xích thơ Đồng chí, ông đã bao hàm được vẻ rất đẹp hồn nhiên sâu lắng của bạn chiến sĩ, với vẻ đẹp nhất hết sức sống động bên đời sống đời thường ở trong rừng sâu. Dường như ông còn hòa mình vào những nhân vật để nói lên tứ tưởng cảm tình của họ

Vào trong thời gian kháng chiến phòng Pháp, giang sơn ta sục sôi ý chí, quyết trọng điểm đánh giặc. Hoà bản thân vào khí cố ấy đã gồm hàng vạn, mặt hàng triệu thanh niên nhập ngũ. Những chiến sỹ dũng cảm, can ngôi trường ấy đã trở thành một hình tượng, một đề bài trong thơ ca thời đó. Một trong những bài thơ rất hấp dẫn về bạn chiến sĩ, về tình bọn là bài xích Đồng chí của nhà thơ lính bao gồm Hữu.

*

Bài thơ khởi đầu như lời trung ương sự của hai tín đồ chiến sĩ:

Quê hương thơm anh nước mặn, đồng chua

Làng tôi nghèo khu đất cày lên sỏi đá,

Anh cùng với tôi đôi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau,

Bằng ngữ điệu bình dị, vận dụng thành ngữ và phương pháp nói quen thuộc, cùng thẩm mỹ sóng đôi, bao gồm Hữu đã chỉ dẫn hình hình ảnh rất rõ ràng mà có ý nghĩa sâu sắc khái quát tháo về hoàn cảnh xuất thân của không ít người quân nhân cụ hồ thời kháng Pháp. Bọn họ ra đi từ các miền quê nghèo, vất vả, lam lũ. Chính sự tương đồng về thực trạng đã chế tạo ra cơ sở ban sơ cho tình đồng chí.

Tình cảm giữa những người đồng chí càng lắp bó khi chúng ta cùng tầm thường chí hướng, tầm thường lý tưởng

Súng mặt súng, đầu sát mặt đầu

Chỉ với nhì hình hình ảnh cụ thể được hoán dụ, lại sắp xếp theo hình dạng sóng đôi, bên thơ đã mô tả một cách chân thật tình đồng chí, tập thể khi họ thuộc chung trách nhiệm trên một chiến hào. Cuộc sống khổ cực của đời lính khiến họ dễ thấu hiểu với nhau, trở thành tri âm, tri kỷ của nhau. Nhì tiếng “đồng chí” vang lên bình dân mà khôn xiết xúc động. Chỉ hai tiếng làm cho thành một mẫu thơ riêng, độc đáo thể hiện cảm giác lắng đọng đang ngân lên trong tâm mỗi chiến sĩ. Chỉ việc hai giờ đồng hồ ấy đủ diễn tả tất cả những tình cảm cao rất đẹp và sâu sắc nhất của người lính.

Là tri kỉ, họ nắm rõ nỗi lòng, trung tâm sự của nhau:

Ruộng nương anh gửi đồng bọn cày

Gian nhà không, thây kệ gió lung lay

Giếng nước cội đa nhớ tín đồ ra lính

Chính phần đông đêm giá chỉ rét, nằm sát nhau đắp phổ biến tấm chăn trong rừng Việt Bắc, họ đang trao gửi lẫn nhau những tình cảm, nhưnõg suy nghĩ, phần đông nỗi lưu giữ gia đình, quê hương. Người đồng chí hiểu với thông cảm cùng nhau hơn lúc nào hết. Vì trong tâm địa hồn họ, đều có tương đối nhiều điểm chung: họ đầy đủ là đều con fan quyết trung tâm ra đi, hi sinh cho làng quê, cho quốc gia thân yêu. Đối cùng với họ, những người dân xuất thân từ nông dân, những người con của đất, thì còn điều gì khác quý giá đặc biệt hơn là miếng vườn, là đồng ruộng, là gia đình, là tín đồ thân. Vậy mà họ sẵn sàng từ quăng quật tất cả. “Mặc kệ ” chưa phải là cách biểu hiện thờ ơ, bàng quan, nhưng là loại “mặc kệ” quyết kết thúc bỏ, quyết trung tâm mãnh liệt ra đi nhằm giải phóng cho non sông mà ta đã từng có lần nghe:


Mẹ thà coi như dòng lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như khá rượu say

(Tống biệt hành – thâm Tâm)

Người chiến sĩ sẵn sàng từ quăng quật cái riêng biệt để hiến đâng cho cái chung. Anh sẵn sàng nhờ các bạn cày giúp mảnh vườn, sẵn sàng bỏ lại ngôi nhà, tín đồ thân, gia đình, quê hương. Anh ra chiến trường, hiến dâng cho Tổ quốc. Người chiến sỹ ngoài chiến trường nhưng lại biết “gian công ty không” vẫn “lung lay” trước từng đợt gió, biết “giếng nước gốc đa” vẫn vẫn nhớ cho mình. Bắt buộc là tín đồ thật đính bó, thật thân mật với quê hương thì mới hoàn toàn có thể luôn phía về quê hương như thế. “Giếng nước nơi bắt đầu đa” là hình hình ảnh ẩn dụ được người sáng tác sử dụng cực kỳ thành công: chính là nơi dân làng thường tụ tập sau hồ hết buổi đồng áng, là nơi đàm phán thông tin, và đề nghị chăng, bọn họ đang nói đến anh, người con của qưê hương? Đó còn là nơi hứa hò,tình tự của các anh nông dân, phần nhiều cô làng mạc nữ, nối sát với phần nhiều kỷ niệm rất đẹp của thời thanh xuân. Và khi nhắc tới “giếng nước gốc đa”, hợp lí người chiến sĩ không chỉ là nhớ cho làng quê, nhớ người thân, nhiều hơn nhớ đến hồn quê, cả đến các sự vật gắn bó còn vẫn ở lại quê nhà. Nhớ mang đến tất cả, hình dung rằng tất cả đang nhớ đến mình, người đồng chí càng vững tin hơn ở tuyến phố phía trước, càng mong mỏi mỏi hơn về độc lập, càng cố gắng chắc tay súng nhằm chiến đấu. Trong chúng ta luôn luôn là một suy nghĩ: bọn họ ra đi là vì làng quê, họ vì chưng làng quê nhưng mà chiến đấu. Những đồng chí biết hi sinh mang lại cái thông thường như vậy thật xứng đáng quý biết bao! Người chiến sĩ tự nguyện ra chiến trường, bởi vì thế, họ đầy đủ nghị lực nếm trải bao khó khăn, thử thách:

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run bạn vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách rưới vai

Quần tôi tất cả vài mảnh vá

Miệng cười cợt buốt giá

Chân ko giày

Thương nhau tay nạm lấy bàn tay.


Người chiến sỹ đã đề xuất trải qua bao khó khăn vất vả, nhức đớn, bệnh dịch tật. Thiết yếu Hữu bạn dạng thân là một trong người lính, đề xuất ông đã miêu tả rất thiệt cái buồn bã của căn bệnh sốt rét. Tuy thế đó chưa hẳn là đau buồn duy nhất mà bạn lính bắt buộc trải qua. Chúng ta còn đề nghị chịu đựng cái không khí lạnh giá, trong những lúc quân trang, binh phục lại vô cùng thiếu thốn. Vào thời kỳ cuộc loạn lạc chống Pháp, vn thực sự đang cực kỳ nghèo nàn, lạc hậu, vũ khí còn siêu thô sơ, không đủ để chiến đấu, huống chi là quân trang, quân phục. Thế cho nên mà fan lính phải liên tiếp mặc “áo rách”, “quần vá”, “chân ko giày”. Vậy mà họ vẫn kiên cường đạp lên tất cả chông gai, thừa qua mưa bom, bão đạn, thành công mọi vũ khí hiện đại nhất của giặc Pháp, đầy đủ thấy được niềm tin chiến đấu của họ cao đến chừng nào. Phần đông hình ảnh mà thiết yếu Hữu mô tả không thể cường điệu hoá. Đó là đông đảo hình ảnh hoàn toàn sống động về cuộc sống chiến đấu của fan lính. Nếu như ta hiểu được chỉ 1 năm trước, thiết yếu nhà thơ đang viết về fan lính bởi những vần thơ đầy chất lãng mạn:


Rách xơ xác rồi đôi hài vạn dặm

Bụi trường chinh phai bạc đãi áo hào hoa.

Xem thêm: Cách Chăm Sóc Hoa Hải Đường, Cách Trồng, Chăm Sóc Hoa Hải Đường

(Ngày về)

Thì nay, trải qua cuộc sống của tín đồ chiến sĩ, phần nhiều ông và các nhà thơ khác đều hiểu khác, nghĩ theo hướng khác và viết khác. Viết về người chiến sĩ là viết về hiện thực, new thực sự làm bạn đọc xúc hễ và gọi hơn, thấm thía rộng về sự khổ sở của người lính:

Hoan hô đồng chí Điện Biên

Năm mươi sáu sớm hôm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm trắng vắt.

(Hoan hô chiến sĩ Điện Biên – Tố Hữu)

Người chiến sĩ đều thừa qua mọi khó khăn, đau đớn vì ý chí, nghị lực và cũng chính vì tình bằng hữu đã góp họ đứng dậy, đánh đấm hết chông gai.

Nhìn vào đoạn thơ, ta thấy hình hình ảnh hai người đồng chí được lặp đi, lặp lại, dịp thì “Tôi cùng với anh…”, dịp thì “Áo anh…”, thời điểm thì”Quần tôi…”, họ nói đến nhau, soi vào nhau, để phân biệt nhau, nhận biết chính mình. Tình đồng chí đã được bao gồm Hữu thổi lên thành tình tri kỷ, tình anh em thân thuộc. Trong anh gồm cái của mình và vào anh tôi tìm kiếm được tôi. Để rồi cả nhị nhập làm cho một: “tay nuốm lấy bàn tay”. Cái hợp tác thân mật, thắm thiết, siết chặt tình bè bạn keo sơn. Cái hợp tác để truyền mang đến nhau sức khỏe chiến đấu, truyền lẫn nhau tình yêu quý yêu, cổ vũ lẫn nhau vượt qua cạnh tranh khăn, demo thách. Cái bắt tay âm thầm, lặng lẽ, không bắt buộc ồn ào, không phải nói lời hoa mỹ, họ chỉ cần trao nhau hơi ấm từ lòng bàn tay, hơi ấm từ trái tim, bởi vì họ đã hiểu rõ long nhau, do họ “thương nhau”. Hơi nóng lan toả cả nhì người, làm cho hai tín đồ nở một nụ cười, dù là “buốt giá”. Hơi ấm đủ có tác dụng xoá đi mẫu nhợt nhạt, rét căm của mùa đông, đủ nhằm sưởi ấm dần lên tình đồng chí, đồng đội. Xong xuôi bài thơ là hình ảnh:

Đêm ni rừng hoang sương muối

Đứng sát bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.

Giữa rừng đêm hoang vu, lạnh lẽo lẽo, đầy nguy hiểm rình rập, chúng ta vững tin đứng cạnh nhau, khoát súng trên vai, đầu súng phía lên trời, tư thế hiên ngang “chờ giặc tới”.Aùnh trăng đêm, chắc rằng là trăng cuối tháng, cứ chếch dần, chếch dần, tính đến khi tiếp xúc với đầu mũi súng, đầu súng như vươn tận thăng thiên cao. Tác giả đã rất sáng tạo mới viết nên được hình hình ảnh vừa khôn cùng thực, vừa cực kỳ lãng mạn, gợi cảm này. Khía cạnh trăng như được rõ ràng hoá, vươn lên là một đồ vật treo trên đầu súng. Phương án tương phản nghịch càng làm cho hình hình ảnh thơ thêm nhiều ý nghĩa, Trăng bên trên trời cao, lơ lửng giữa màn đêm, súng ở dưới đất, bỏ lên trên vai fan chiến sĩ, vậy nhưng mà ở một ánh mắt đặc biệt, chính Hữu đã “bắt” được hình ảnh vô cùng độc đáo ấy. Trăng từ muôn thuở nay đại diện cho mẫu yên tĩnh, tĩnh lặng, cái thi vị, lãng mạn, còn súng là đồ vật vũ không khí lạnh lùng, nguy hiểm, hình tượng của chiến tranh,sự phá hủy dữ dội. Mặc dù thế khi có bàn tay của chính Hữu để hai hình hình ảnh ấy lại sát nhau thì bọn chúng lại bổ sung cho nhau, khiến cho một chân thành và ý nghĩa mới: Súng trong tay quân thù mới là khí giới nguy hiểm, còn súng trong tay hai bạn đồng đội, người chiến sĩ kia, thì súng là vũ khí nhằm họ đảm bảo an toàn Tổ quốc, đảm bảo an toàn sự bình yên, đảm bảo ánh trăng thanh bình. Trăng trên trời cao soi sáng đôi bạn, như muốm làm chúng ta với hai bạn chiến sĩ, hy vọng ngợi ca, soi rõ tình cộng đồng thiêng liêng, cao đẹp nhất của hai người. Hình ảnh mặt trăng treo trên đầu mũi súng còn mang lại ta khám phá đời tín đồ lính chiến chưa phải lúc nào cũng chỉ là nguy hiểm, là đối mặt với đạn bom, là sự việc hy sinh, mà cuộc đời của họ còn bắt gặp được những hình ảnh vô cùng lãng mạn, đẹp đẽ, thi vị, ngay lập tức trong không gian và thời gian của chiến tranh. Hình hình ảnh trăng và súng được chính Hữu chọn để hoàn thành bài thơ, như để xoa vơi đi những trở ngại vất vả của bạn lính chiến, xoá sút những gian khó hi sinh của mình và để gia công sáng lên tình đồng chí cao rất đẹp của nhì người chiến sĩ giữa rừng khuya.


Bài thơ xong xuôi nhưng lại xuất hiện những xem xét mới trong thâm tâm người đọc. Bài thơ đã có tác dụng sống lại một thời đau khổ của ông phụ vương ta, làm cho sống lại chiến tranh ác liệt. Bài xích thơ khơi gợi lại đều kỷ niệm đẹp, phần nhiều tình cảm tha thiết thêm bó yêu thương cơ mà chỉ có những người đã từng có lần là lính mới rất có thể hiểu và cảm giác hết được.

Xem thêm: Lady And Gentlemen Là Gì - Ladies And Gentlemen Thành Ngữ, Tục Ngữ

Với nhiều hình ảnh chọn lọc, từ bỏ ngữ quyến rũ mà lại gần gũi thân thuộc, với biện pháp sóng đô, đối ngữ được thực hiện rất thành công, chủ yếu Hữu sẽ viết phải một bài ca cùng với những ngôn từ chọn lọc, bình dị mà có sức ngân vang. Bài bác thơ đã ca ngợi tình bạn bè hết sức thiêng liêng, như là một trong ngọn lửa vẫn cháy mãi, bập bùng, không bao giờ tắt, ngọn lửa tháp sáng sủa đêm black của chiến tranh.