Câu chuyện về lòng hiếu thảo có thật

     

Những mẩu truyện cổ tích dạy nhỏ xíu hiểu được chân thành và ý nghĩa của lòng hiếu thảo, biết yêu thương thương và kính trọng phụ huynh hơn.



*

Hiếu thảo là giữa những đức tính quan tiền trọng cần có của mỗi người, là cảm tình yêu thương, kính trọng của con cái so với ông bà, phụ vương mẹ, những người dân thân vào gia đình,đối xử xuất sắc với các thành viên cùng có hành động đền ơn đáp nghĩa.

Bạn đang xem: Câu chuyện về lòng hiếu thảo có thật

Truyện cổ tích với rất nhiều chủ đề hay, văn bản ly kỳ cơ mà đích cho cuối cùngvẫn là mong ước con bạn trở nên hoàn thiện về cả nhân biện pháp lẫn trung tâm hồn. Vày vậy, truyện cổ tích hướng đến các bài học nhân sinh, tập luyện phẩm chất cho từng người.

Dưới đây là top 3 mẩu chuyện cổ tích lừng danh về lòng hiếu thảo, được cả người lớn cùng trẻ nhỏ yêu thích.

Sự tích hoa đại

Từ thuở xa xưa, có hai người mẹ con sống vô cùng nghèo, hằng ngày phải đi làm mướn nhằm kiếm bữa ăn tạm qua ngày. Cậu nhỏ bé chỉ bắt đầu lên mười, dù khôn cùng thương chị em nhưng em đành buộc phải xa người mẹ đi ở cho một lão bên giàu chuyên nghề mổ lợn. Ngày ngày, lão đồ vật tể bắt em lên rừng hái củi nhằm đun nước làm thịt lợn, cạo lông.

Những ngày đầu lên rừng, em còn cần đi theo những bác đốt than để khỏi nên lạc đường, rồi tiếp đến em từ đi một mình. Cứ vài ngày 1 lần, em đi con đường vòng xa hơn để ghé qua nhà thăm bà bầu cho đỡ nhớ. Nhân tiện, em để cho mẹ một mớ củi với một không nhiều sim rừng, ổi rừng.

Một hôm, em vẫn chặt củi ở mặt sườn núi thì thốt nhiên thấy một nhỏ hươu bé bị sa xuống hố. Chú hươu con băn khoăn lo lắng và kêu lên một cách tuyệt vọng. Chú cứ mở to song mắt, ngửng đầu lên quan sát quanh như đợi bà bầu mình đến cứu.


Chú bé xíu cũng chú ý quanh tìm kiếm kiếm xem tất cả hươu mẹ nơi đâu đây không, nhưng chỉ thấy cây rừng cùng tiếng gió thổi xào xạt. Em tức thì lần xuống hố ẵm chú hươu nhỏ lên. Thấy tất cả người, thuở đầu chú hươu nhỏ sợ sệt né tránh, nhưng có một lúc, chú để yên mang lại cậu bé vuốt ve.

Cậu bứt một ít cỏ non mang lại hươu nhỏ ăn, rồi lại bẻ một miếng cơm từ cụ cơm – bữa trưa không nhiều ỏi của bản thân mình chấm muối hạt bón thử mang lại hươu ăn. Hươu con chưa quen ăn uống cơm, nhưng trong khi rất ưa thích vị măn mẳn của muối. Cậu bé nhỏ rất ý muốn đem hươu bé về nhà bà mẹ nuôi dẫu vậy sợ lão công ty biết.

Còn nếu mang về nhà lão thứ tể, chắc chắn rằng lão đã thịt hươu con mất, vì chưng lão vẫn hay nói với tất cả người rằng lão rất thèm làm thịt hươu. Cậu có ý chờ mong hươu mẹ quay lại để giao hươu con vì không ai là không thích sống cùng với mẹ. Cậu nhủ âm thầm với bé hươu mà như là nói với chính mình vậy.

Trời đã xế chiều tuy vậy vẫn ko thấy hươu chị em đâu cả, cậu bé xíu đành tìm một chiếc hang nhỏ, mang lại hươu con vào đó cùng lấy đá chặn kín đáo lại.

– tương lai ta đang lên cùng với hươu con! Hươu bé đừng lo, cứ ngủ mang đến ngon nhé! – Cậu nhỏ bé nói.

Hôm sau, cậu bé xíu lại lên rừng. Em thở phào hoan hỉ khi thấy hươu con vẫn còn đó đó. Chạm mặt lại em, hươu nhỏ tỏ vẻ mừng rỡ, cứ rước mũi ngửi ngửi vào tay em.

– À! mi muốn ăn cơm với muối chứ gì? – Cậu nhỏ bé bẻ một miếng cơm chấm vào muối bột rồi bón đến hươu con, kế tiếp đi hái cỏ non đến nó. Trong lúc chặt củi, em mang đến hươu con đứng bên cạnh. Có hươu con, em chặt củi lần khần mệt một 1 chút nào cả. Tự đó, cậu nhỏ bé và hươu con trở thành đôi bạn trẻ thân, ngày nào cũng chạm mặt nhau, chỉ bao gồm đêm là cả nhì đành yêu cầu tạm xa nhau.

Thương hươu con không có mẹ đề nghị quấn quít với mình, những đêm em ở mơ gặp mặt hươu bé và vui chơi với nó. Một tối nọ, lão thiết bị tể thức dậy ra sảnh xem trời gần sáng không để giết lợn. Bỗng nhiên hắn nghe sinh hoạt dưới nhà bếp tiếng cậu nhỏ nhắn đang nằm nói mê rất rõ ràng như đã thức:

– Hươu à, hươu ăn chóng lớn, hươu mọc song sừng thiệt cao, thật đẹp nhé!

Lần ấy lão không xem xét mấy, nhưng sau đó lão nghe đàn người làm cho mách là cậu bé xíu cứ hay nói mê như thế. Lão đồ gia dụng tể cau ngươi nghĩ bụng:

Câu chuyện kế bên việc giải thích về xuất phát cây hoa Đại, còn ca tụng tình chúng ta gắn bó giữa một em nhỏ xíu và chú hươu con. (Ảnh minh họa)

– Biết đâu thằng bé bỏng gặp hươu thật!

Thế là lão sai người nhà lén theo cậu lên rừng. Hắn chứng kiến cảnh em cùng chú hươu con chạm chán nhau cùng quấn quýt cùng nhau suốt ngày nên liền về mách với lão chủ. Lão công ty liền nói:

– Đúng vậy thì sau này tao đang đi xem, bọn chúng mày theo tao bắt mang đến kỳ được nhỏ hươu đem về.

Hôm sau, cậu bé bỏng lại lên rừng và mong chạm chán hươu nhỏ biết bao. Chỉ vào một thời hạn ngắn, hươu bé đã to phệ trông thấy và càng ngày càng tỏ ra khôn ngoan hơn. Bên cạnh đó cậu nhỏ bé nói gì, nghĩ gì, hươu nhỏ đều gọi được cả và ngoan ngoãn làm cho theo. Dẫu vậy hôm đó, lúc em vừa đón hươu nhỏ từ trong hang ra, còn chưa kịp cho ăn, thì lão đồ gia dụng tể cùng hai tên bạn làm ùa tới chỗ hươu đứng. Cậu bé xíu đành quát mắng to:

– Chạy đi hươu ơi! Chạy đi!

Thấy hươu còn chần chừ, cậu bé nhỏ bèn phạt vào cổ nó một chiếc thật bạo gan và quát:

– Chạy nhanh đi!

Hươu bé hiểu ý phóng như cất cánh vào rừng. Lão vật tể cùng hai tên fan làm xua đuổi theo nhưng mà không kịp. Hươu con đã phóng mất dạng khiến đàn họ lừng chừng đâu mà lại tìm. Lão vật tể giận lắm, trở lại đánh cậu bé bỏng một trận.

Trong cơn điên tiết, lão đem một hòn đá nện vào sườn lưng cậu. Không may hòn đá tấn công trúng vào đầu khiến cậu bé ngã trải ra nằm không cồn đậy. Lão vật dụng tể bỏ mặc em giữa rừng, thuộc hai tên người làm quay trở lại nhà.

Hươu nhỏ chạy khôn cùng xa, lên đỉnh đồi nhìn xuống. Thấy lão vật dụng tể độc ác cùng nhì tên bạn làm vẫn về thiệt rồi, hươu con chạy xuống cùng với người đồng bọn thiết của mình. Hươu con hà hơi ấm vào sườn lưng và ngực của cậu bé. Một thời gian sau, cậu nhỏ nhắn tỉnh dậy. Thấy hươu con, cậu mừng quá, ôm lấy cổ hươu nhưng khóc.

– không có hươu thì ta bị tiêu diệt mất rồi!

Thế là bạn và hươu kéo nhau đi sang khu rừng khác, kị ngày mai lão thiết bị tể hoàn toàn có thể đưa bạn và chó lên lùng sục. đề xuất đi nhanh thật xa vị trí này.

Nghĩ vậy, cho dù trời đã tối và gian khổ khắp người, mà lại cậu nhỏ nhắn và hươu con vẫn nương vào nhau mà lại đi nhanh. Vệt thương bên trên đầu đau và nhức nhưng mong cứu hươu và cứu mình, cậu nhỏ nhắn cố bước đi. Đến phần đa lúc mệt nhọc quá, cậu lại ngồi trệt xuống cỏ ngủ ngơi.

Lúc đó, hươu con lại quấn quýt cạnh bên như vỗ về, an ủi và lại hà hơi ấm vào lưng và ngực mang lại cậu. Hôm sau, lão đồ tể đưa bạn và chó lên thật. Mà lại lùng sục mãi, lão vẫn không tìm kiếm thấy hươu với cậu bé nhỏ đâu cả buộc phải đành bực tức trở về.

Cậu bé bỏng ở cùng với hươu mấy ngày ngay lập tức trong vùng đồi núi sâu cùng tự tra cứu lá để chữa vết thương. Khắp cơ thể và hươu cố gắng kiếm trái rừng, cỏ rừng để ăn tạm. Dẫu vậy được mấy ngày nhớ chị em quá, cậu nhỏ bé nói cùng với hươu con rằng:

– Hươu ơi, ta nhớ người mẹ quá. Ta muốn về thăm nhà một giở rồi đang trở lên ngay lập tức với hươu.

Hươu bé như đọc ý của cậu bé. Nó mở to hai con mắt nhìn người chủ bé dại và rơm rớm nước như vẫn khóc, rồi gật đầu đồng ý liền mấy cái. Hươu con đưa bạn chủ nhỏ dại ra tận bìa rừng, sau đó đứng bên trên một hòn đá to nhìn theo cho tới khi dáng nhỏ tuổi nhắn của cậu nhỏ bé khuất hẳn.

Cậu nhỏ xíu về chạm chán mẹ với biết được từ thời điểm cách đó vài hôm, lão đồ vật tể có sai bạn đến điều tra cậu có trốn về không. Người mẹ cậu không hề hay biết cậu đã trở nên lão tiến công suýt chết. Cậu nhỏ nhắn về lần này đúng vào dịp bạn chú chèo thuyền mướn cũng ghé trở về viếng thăm nhà. Nghe cậu nói chuyện, bạn chú tức thời nói:

– Đã vậy thì cháu yêu cầu đi theo chú. Chú để giúp đỡ cháu ăn uống học phải người.

Nhưng cậu bé băn khoăn lo lắng nói:

– nhưng mà còn hươu con thì sao?

– Hươu bé ở vào rừng thì cháu phải lo gì?

– con cháu đã hẹn với hươu bé là sẽ trở lại với nó mà!

– Hươu làm sao hiểu được lời fan nói?

– Chú ơi, nó phát âm được đấy! Nó tiễn cháu đi và còn khóc nữa tê mà!

– Thì con cháu cứ theo chú nạp năng lượng học. Bữa sau khôn mập trở về, thời điểm đó cháu chạm chán lại hươu bé vẫn không muộn mà.

– Liệu hươu con có chờ con cháu không?

– gồm chứ! Nó khôn vậy thì nó đã biết chờ.

– con cháu chỉ yêu mến nó sinh sống một mình như thế thì sẽ ai oán lắm!

– cháu đừng lo! Rồi nó sẽ tìm bè đảng đàn của chính nó để sống mà.

– Nhưng như vậy nó tất cả quên con cháu không?

– Nó thương cháu nhiều như thế thì dĩ nhiên sẽ luôn luôn nhớ cháu đâu.

Không biết làm những gì hơn, cậu nhỏ bé đành nghe theo lời dỗ dành của chú ý và mẹ. Ngay tối hôm đó, tín đồ chú ra đi cho kịp ngày hứa với nhà thuyền. Với cũng đêm đó, cậu bé xíu ngồi nghỉ ngơi đầu mũi thuyền nhìn về phía núi cao cùng nói vọng lên “Hươu nhỏ ơi! Hươu chờ ta nhé! Ta đang về, với sẽ chuyển hươu xuống dưới này sống với chị em con ta”.

Lòng cậu bé xíu muốn vậy, tuy thế cuộc đời đâu chỉ có muốn gì được nấy. Cậu nhỏ nhắn đi với chú mình, với được ông gửi cho đi học ở một ông đồ nghèo tuy nhiên rất yêu đương người. Cùng trong một chuyến hành trình xa, thuyền của chú ý cậu bé nhỏ bị đắm cùng ông mãi mãi không trở về nữa. Cậu nhỏ bé được ông đồ dùng nuôi dạy, nhưng kể từ đó cần ở luôn với ông. Đường về quê người mẹ xa quá, cậu càng nhớ thương bà bầu gấp bội.

Sau kia vài năm, cậu nghe tin mẹ tôi đã mất. Hết thương mẹ, cậu lại nhớ mang đến hươu. Chú hươu con ngày nào không biết hiện nay đã khủng và vẫn nhập bầy sống với đồng loại chưa? Chú hươu con còn nhớ mình hay vẫn quên rồi?

Nhưng con hươu ko quên. Nó vẫn nhớ tín đồ bạn, fan chủ nhỏ dại của mình. Mỗi ngày nó vẫn cho nơi chia ly với cậu nhỏ xíu để ngóng trông fan bạn đã từng có lần hứa sẽ trở về với mình, cơ mà chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Nhiều năm trôi qua, hươu mập lên, sừng ban đầu mọc. Đôi sừng càng ngày càng to lớn, nhưng mà chú hươu vẫn hiền hậu như xưa. Hươu vẫn luôn mong ngóng người chúng ta cũ của mình. Tuy vậy đời hươu ko dài bởi đời fan được.

Bây giờ hươu đã trở thành con hươu đầu đàn. Một hôm, hươu bỗng gặp gỡ một đoàn tín đồ đốt than. Hươu ao ước đến gần mà lại rất hổ hang họ. Chờ cho đến khi mọi fan về hết, hươu new rời đàn, 1 mình đến gần vị trí họ đã ngồi trước đó. Phát hiện ra một ít muối rơi vãi dưới đất, hươu nếm vị măn mẳn của muối hạt mà tự dưng nhớ fan bạn của mình khôn tả xiết.

Thế là, nó để bạn bè đàn lại đến một nhỏ hươu không giống dẫn đầu, rồi một mình tìm đến chốn cũ, nơi bao gồm cái hang năm xưa hươu vẫn sống sinh sống đó từng ngày và đợi cậu bé. Loại hang vẫn như xưa và nó sống xung quanh quẩn nghỉ ngơi đó. Bấy giờ cỏ mọc quanh mồm hang chen chúc và hươu từng ngày một già đi.

Đến một ngày nọ, khía cạnh trời sắp đến lặn, hươu già ở xuống, đậy mình trong những vết bụi rậm sinh hoạt ngay ở kề bên hang cùng chết. Dịp này, người bạn của hươu đang tại một nơi hết sức xa và đã có bà xã con. Một hôm, thấy bạn đi phân phối sừng hươu, anh đột nhớ lại chuyện cũ cùng kể cho bà xã con nghe. Anh nhắc lại câu nói năm xưa mỗi một khi cho hươu ăn:

– Hươu à, hươu ăn chóng lớn, hươu mọc đôi sừng thật cao, thật đẹp mắt nhé!

Đứa con lập tức đòi bố đưa về viếng thăm quê, viếng mộ bà và lên rừng tra cứu xem chú hươu còn không? yêu mến con, nhớ bà mẹ và ghi nhớ hươu, anh ngay lập tức thu xếp đưa vk con về quê. Về đến làng xưa, hỏi ra mới biết lão vật dụng tể độc ác một hôm dẫn chó lên rừng đi săn đã trở nên rắn độc gặm chết. Sau thời điểm thăm mộ người mẹ xong, anh tức tốc đưa nhỏ lên rừng.

Thỉnh phảng phất cơn gió rừng thổi thoang thoảng đem về mùi hương thơm vừa sát gũi, vừa xa xôi như đón nhận như chỉ đường anh.

Theo mùi hương hương, hai bố con mang đến ngay loại hang xa xưa mà anh đã che chú hươu con. Cả hai tía con chợt sửng sốt với đứng yên lặng mãi với cảnh tượng trước mắt. ở bên cạnh miệng hang mọc lên một loài cây lạ và đang nở đầy hoa.

Mùi hương của nó thật đậm đà. Nhìn kỹ thì cành cây rất như thể sừng hươu. Thời điểm đó, bao gồm mấy fan đốt than đi ngang. Họ kể rằng, trước đây ngay tại vị trí cây hoa sẽ nở, gồm một nhỏ hươu già từ đâu ko biết, đến ở kia rồi nằm bị tiêu diệt luôn.

Xem thêm: Top Màu Son Hợp Da Ngăm Xài Son Màu Gì ? Màu Son Cho Da Ngăm Đẹp Nhất? Survey

Sau đó, ở ngay sát miệng hang bất chợt mọc lên loài cây này, lá to kiểu như tai hươu cùng cành giống như sừng hươu. Người tía nghe nói, ngay tức khắc đoán ngay đây là chú hươu bé ngày xưa. Té ra chú vẫn ghi nhớ tới người bạn nhỏ dại của mình cùng vẫn chờ đợi mình. Lòng đầy ân hận, anh tức thời nói:

– Hươu ơi, ta mong muốn về với hươu cơ mà nào tất cả được. Mặc dù sao bây chừ ta cũng đã chạm mặt lại nhau.

Hai bố con cùng khấn xin hươu cho bạn mang giống cây lạ về quê trồng, với để luôn luôn nhớ cho tới hươu. Ngày nay, loại cây trổ hoa có cành giống hệt như sừng hươu ấy được hotline là cây hoa Đại. Có bạn bảo, chữ Đại là từ chữ Đợi, chờ đợi mà có.

Người tiều phu hóa nai

Ngày xưa, ở đất Cao Bằng, bao gồm một người tiều phu mộc mạc hiền từ và hiếu thảo. Anh có một bà bầu già hay nhức ốm. Thầy thuốc bảo là cần phải có sữa nai tẩm bổ, mới ao ước chữa lành bệnh cho mẹ. Anh ko quản ngại nặng nề khăn, từng ngày vào rừng quyết tâm đi tìm kiếm sữa nai về mang lại mẹ, mà lại rất khó bởi vì vừa thấy bóng người, nai sẽ bỏ chạy mất rồi.

Không đem được sữa nai, tín đồ tiều phu bi quan bực, không dám về nhà. Anh ngồi giữa rừng ôm mặt khóc. Bỗng nhiên, thấy bao gồm một ông lão chống gậy đến bảo rằng: “Nếu con mong mỏi có sữa nai thì đề nghị mang vết nai, mới đến sát loài nai được”. Rồi ông lão trao mang lại anh tiều phu một bộ da nai mặc vào người.

Anh tuân theo và quả nhiên, sau đó, anh lại sát được những con nai cái, vắt được không ít sữa đem đến nhà chữa bệnh cho bà bầu già. Một hôm, ông lão lại hiện ra, ngỏ lời khen lòng hiếu thảo của anh, rồi truyền đến anh những phép đạo thần tiên. Anh học thuộc lòng, không nói mang đến ai tốt biết. Sau khoản thời gian mẹ già qua đời, anh ngay thức thì bỏ tăng trưởng núi biền biệt, không trở về nhà nữa.

Nhắc nhở bọn họ rằng, con cái phải hiếu hạnh với cha mẹ, độc nhất là khi phụ huynh về già.(Ảnh minh họa)

Sau kia khá lâu, một hôm, có một fan con của ông tiều phu vào núi rước củi. Anh bỗng chạm mặt một nhỏ nai nói được tiếng người. Nai bảo: “Cha đây. Thân phụ đã hoá thành nai rồi, không thể quay lại lốt fan được nữa. Thân phụ cho con cái gạc (sừng) đây, nhỏ hãy buộc dây mà lại kéo về. Đến chỗ nào mà gạc vướng, ko đi được nữa, thì con hãy lấy địa điểm ấy mà khai khẩn làm ăn, về sau sẽ khá”.

Nói xong, con nai húc nguồn vào thân cây cho rụng gạc ra. Rồi nai biến mất vào rừng sâu. Người con trai vâng lời, tuân theo nai dặn. Quả nhiên, sau đây được sung túc. Người đời lúc biết chuyện, đang gọi bạn tiều phu hoá nai là Lộc Giác Chân Nhân, nhận định rằng ông sẽ tu luyện được thành tiên.

Người bé hiếu thảo

Nhà tê có tía người con trai tính nết khác hẳn nhau. Hai fan anh thì lười nhác, ích kỷ, tham lam. Còn người con út vẫn siêng năng, lại thật thà, hiếu thảo. Gặp việc khó khăn thì nhì anh đùn mang lại em, được lợi lọc thì hai anh giành nhau hết.

Một ngày kia, người phụ thân lâm bệnh dịch nặng. Nhì anh mặc kệ em nâng giấc, đỡ đần, dung dịch thang, cơm cháo. Khi bệnh tình của thân phụ đã cho lúc nguy kịch, bác sĩ bảo:

– bệnh tình của ông là căn bệnh nan y. Hiện giờ chỉ còn tồn tại một vị thuốc tốt là chữa khỏi, nhưng cạnh tranh mà tìm được nổi.

Người con út nói:

– Xin thầy cứ dạy, cực nhọc mấy chúng tôi cũng đi lấy về được.

– Đây là máy hương thảo trên núi Trúc Lĩnh. Đến đó phải trải qua cái cầu chỉ giăng bằng một gai dây, bắc qua một con suối sâu, cần vượt một con sông rộng không tồn tại đò ngang, lại đề nghị leo lên một ngọn núi cao, tư phía đá dựng đứng như tường ngăn thành mới tới được ngôi miếu cổ tất cả thứ cỏ thơm ấy.

Nghe vậy, hai bạn anh hại run núm cập, còn tín đồ em thì hăm hở nói:

– Khó nỗ lực chứ nặng nề nữa, con cũng xin đi. Mệnh cha là trọng chứ thân con có sá gì.

Người cha gắng gượng gập bảo:

– Nếu trong những các con, ai tìm kiếm được thuốc về mang lại cha, sẽ được hưởng toàn bộ gia sản này.

Hai fan anh lại sợ hãi em chỉ chiếm mất gia sản, lập tức nói:

– Thôi, chú nghỉ ngơi nhà chăm sóc cha, hai chúng tôi sẽ đi.

Hôm sau, hai fan anh lên đường. Đi đến bé suối sâu, họ vừa run lẩy bẩy đặt chân lên chiếc cầu bắc bởi sợi dây tức tốc rụt lại. Tự dưng có cụ già gánh củi đi tới nói:

– nhờ hai anh chuyển giúp gánh củi qua cầu.

Hai người anh cáu kỉnh đap:

– shop chúng tôi đi không mà chưa dám qua, lại còn gánh củi mang đến ông được sao?

Họ lại chũm bặm môi bước liều lên dây đang đung đưa, chao đảo như hy vọng hất bọn họ suống suối. Nhìn làn nước chảy xiết, hai bạn thấy đau đầu ù tai, đành bảo nhau con quay lại.

Thấy nhị anh trở về không, người em út ít sửa soạn ra đi. Đến bên suối, anh cũng gặp gỡ ông lão gánh củi qua cầu.

Anh lễ phép thưa:

– gắng cứ chuyển gánh củi con cháu gánh quý phái trước. Qua bên kia, cháu sẽ quay trở lại dắt nỗ lực sang.

Anh đỡ gánh củi lên vai và mạnh dạn bước qua cầu. Lạ thay, đi trên tua dây nhưng anh thấy như đi trên đường cái.

Đến bờ mặt kia, ông thay nhìn anh mỉm cười rồi khen:

– bé thật gan dạ, tốt bụng. Vậy bây chừ con định đi đâu?

Người nam nhi đáp đi kiếm thuốc cho phụ thân và hỏi đường đến núi Trúc Lĩnh.

– Cụ tại chỗ này chắc thân thuộc vùng này, mong cụ khuyên bảo cho.

Ông lão gật đầu:

– Đúng là một trong người nhỏ hiếu thảo. Ta để giúp con. Nhỏ cứ theo con đường này, đi năm ngày nữa thì cho đến một con sông lớn. Sông không tồn tại đò, nhưng có bạch hạc là cái thuyền của tiên. Nhỏ gọi: “Bạch hạc, bạch hạc, hãy giúp chúng ta sang sông”. Đi tiếp năm ngày nữa, con sẽ đến núi Trúc Lĩnh. Nhỏ lần tới phía Nam, gõ vào vách đá ba tiếng, gọi: “Hỡi núi cao, hãy mở đường cho ta tột đỉnh núi”. Đến một ngôi miếu cổ, sư vào chùa sẽ giúp con.

Anh con trai bái tạ ông lão, hăm hở lên đường. Đến dòng sông rộng hun hút, sóng đang cuồn cuộn, theo lời ông lão, anh thông báo gọi:

– Bạch hạc, bạch hạc, hãy giúp ta sang sông!

Quả nhiên gồm con hạc trắng cất cánh tới, đậu ghé xuống xông đến anh cưỡi lên sống lưng rồi cất cánh, vào nháy mắt vẫn tới bờ mặt kia. Anh cảm ơn chim, hối hả đi tới ngọn núi cao chọc trời, đá dựng đứng. Anh lần cho tới vách núi phía Nam, gõ cha tiếng. Đã bỗng nứt ra thành một nối đi nhỏ dại thoai thoải. Anh men theo con đường hẹp ấy, qua ba mươi sáu khúc quanh teo thì cho tới rừng trúc trên đỉnh núi.

Băng qua rừng trúc, anh bỗng phân biệt ngôi chùa ẩn phía sau vòm lá. Cổng miếu đóng kín. Anh ngơ ngác ngần ngừ hỏi ai thì thì thấy một vị sư già kháng gậy trúc từ phía đằng sau chùa cách ra. Vị sư ấy chẳng cần ai xa lạ mà chính là ông lão gánh củi hôm trước.

Anh vừa ghê ngạc, vừa mừng rỡ, toan sụp xuống lạy ta, thì công ty sư đã cầm tay anh dắt vào vườn chùa, bảo anh lấy gắng hương thảo và dặn:

– con hãy vứt một gắng vào túi trong, còn vắt kia để bâu áo ngoài. Về nhà, con ngắt mang bảy mẫu hoa bưởi nếm nếm thêm vào, sắc với rượu cho tới khi còn một chén bé dại thì rót cho những người bệnh uống.

Người bé hiếu thảo ca ngợi tấm lòng thật thà, dũng cảm của tín đồ em út đã tìm được thuốc tiên chữa căn bệnh cho phụ thân và cảm hóa nhì anh trai trở thành fan tốt. (Ảnh minh họa)

Người đàn ông từ giã vị sư già, lần theo lối cũ trở xuống. Tuy thế anh vô cùng ngạc nhiên thấy chẳng có núi, chẳng bao gồm sông, chẳng tất cả cầu qua suối, nhưng mà chỉ thấy một con đường bằng phẳng, thoáng rộng trước mặt. Chẳng mấy chốc, anh đang về cho tới quê nhà. Đến gốc đa, anh gặp mặt hai fan anh vẫn đứng ngóng mình. Fan anh cả vồn vã:

– Chú thiệt vất vả, thân phụ ở nhà đêm ngày trông ngóng, nen sai anh mang lại đón chú. Thôi, chú cứ trao thuốc đến hai anh chuyển về, chú ngồi nghỉ một lúc đến đỡ mệt, anh sẽ chờ chú thuộc đi về.

Người em út không ngờ vực gì, mừng quýnh trao cố thuốc cho những người anh máy hai. Anh ta mừng quýnh chạy như bay về nhà, nôn nóng sắc lên gửi cho phụ vương và nói:

– Đây là thuốc trên núi Trúc Lĩnh. Con và anh cả đi lấy về sắc đến cha, phụ thân uống đi.

Người phụ vương vui mừng sử dụng nhiều hai con. Nhưng phụ vương vừa uống thuốc vào cổ ông sẽ thấy choáng váng và đau 1-1 không chịu đựng nổi, giữa lúc ấy, tín đồ em út cũng vừa về tới nhà. Anh lặng lẽ làm theo lời của vị sư, sắc đẹp thuốc đưa lên hầu cha. Vừa uống xong, ông lập tức mạnh mẽ và thức giấc táo.

Vài hôm sau, dịch ông bớt dần rồi ngoài hẳn.

Ông gọi ba người bé đến cùng nói với con út:

– Trước đây thân phụ đã nói sao thì nay cha làm đúng thật vậy. Con đang không quản nặng nề nhọc, nguy hiểm đi tìm thuốc cứu giúp cha, con sẽ sở hữu tất cả gia tài phụ thân để lại.

Ông trở về nói hai tín đồ con lớn, nói:

– Còn các con, những con đang nói dối cha, lừa em, đáng lẽ không thừa kế gì cả. Nhưng…

Người thân phụ ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói tiếp với nhỏ út:

– con là người con có hiểu, đứa em thảo, hẳn là con không để hai anh con đói khổ.

Từ đó, hai người anh từ từ thảy thay đổi tính nết và cả ba đồng đội sống cùng cả nhà thuận hòa tới già.

Bài học xuất xắc từ những mẩu truyện về lòng hiếu thảo

Những mẩu chuyện cổ tích đào bới cái thiện, đức tính tốt đẹp của con người trọng cuộc sống, đặc biệt là lòng kính trọng hiếu hạnh với phụ thân mẹ.

Dạy nhỏ nhắn biết yêu thương, hiểu giá tốt trị về lòng hiếu thảo, tương tự như có trách nhiệm, biện pháp đối xử đúng mực với đấng sinh thành.

Xem thêm: Sữa Mẹ Cấp Đông Để Được Bao Lâu, Sữa Mẹ Vắt Ra Để Được Bao Lâu

Những mẩu truyện cổ tích dạy nhỏ xíu biết yêu thương thương, hiểu được giá trị về lòng hiếu thảo, cũng tương tự có trách nhiệm, biện pháp đối xử đúng mực với đấng sinh thành.