Chúng tôi đi không tiếc đời mình

     

Chúng tôi chẳng tiếc đời mình tuổi hai mươi làm sao không ngoài tiếc đó đó là lời bài thơ “Trường ca những người đi tới biển” của tác giả Thanh Thảo. Thật đúng, tuổi nhị mươi làm thế nào không khỏi tiếc đến tuổi trẻ, cho đầy đủ giấc mơ còn dang dỡ, đến tình yêu đôi lứa đẹp như mơ,… nhưng “chúng tôi” – các anh hùng, tín đồ lính trẻ vẫn từ vứt những cơn mơ xuân đó, mặc lên vai bố lô thẳng tiến, đại chiến với lời thề “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Bạn đang xem: Chúng tôi đi không tiếc đời mình

*
Hình minh họa: Tuổi trẻ 20 thời kỳ chống chiến chống mỹ cứu nước nghe theo giờ gọi vì nền độc lập tự bởi dân tộc

Chúng tôi chẳng tiếc nuối đời mình…

Tuổi 20 có lẽ là quảng thời gian xanh quý tuyệt nhất của đời người, tuy vậy tuổi xuân ấy đang tự nguyện hiến dâng đến nền tự do tự do cho tổ quốc, không hề chờ đợi bất kể sự tri ân hay báo ơn nào. Có lẽ rằng “chúng tôi đã đi được không khỏi tiếc đời mình” là lời thanh minh đầy chân thành trong phòng thơ mặc áo bộ đội Thanh Thảo đang để lại tuyệt hảo sâu sắc trong lòng nhiều chũm hệ độc giả.

Thế hệ con trẻ trong thời kỳ kháng Mỹ dường như không quản ngại khó khăn khăn đau khổ để chung tay cống hiến cho nền độc lập, tự do thoải mái cho tổ quốc. Ra khỏi gia đình, các bạn bè, những người dân lính con trẻ đã có tác dụng quen với súng đạn, với hồ hết đêm hành quân gian khổ, với những tiếng còi báo động tưởng chừng như ranh giới giữa sự sống và mẫu kết vô cùng ý muốn manh. Để rồi khi tự do lập lại, có những người dân trở về trong niềm hoan hỉ của tổ quốc, có những người mãi mãi nằm lại với đất người mẹ thân yêu.Hòa bình rồi, tất cả hạnh phúc, bao gồm niềm vui, nhưng cũng có hi sinh, tất cả thầm lặng, bao gồm nước mắt, gồm xương máu, và cả chiến công mang đầy thân thể.

*
Hình minh họa: người sáng tác Thanh Thảo

Thế nhưng dù cho bom rơi lửa đạn, biết trước được phần nhiều gian nặng nề hi sinh, hiểu rằng rồi ngày mai hoàn toàn có thể sẽ không quay trở lại, nhưng nạm hệ trẻ con của nước ta những năm kháng chiến kháng chiến chống mỹ cứu nước cứu nước đã ra quyết định ra đi và nguyện trung ương rằng “Chúng tôi chẳng tiếc nuối đời mình”.

Đó không những là trách nhiệm, mà còn là một nghĩa vụ cao quý mà mọi cá nhân con nước ta phải gánh vác. Ra đi vì non sông tổ quốc, hi sinh mang đến tổ quốc độc lập, đó đó là nghĩa vụ thiêng liêng và cao tay nhất.

Xem thêm: Pass Down Nghĩa Là Gì - Pass Down Something Đồng Nghĩa Của Pass Down

Tuổi nhì mươi làm sao không ngoài tiếc….

Chúng tôi chẳng nhớ tiếc đời mình” nhưng mà đâu kia trong sâu thẳm trái tim fan lính, bọn họ vẫn nhớ tiếc chứ, họ vẫn có những phút giây động lòng chứ! vị trí quê nhà, tất cả gia đình, có bằng hữu bạn bè, gồm tình yêu thương mặn mà thủy chung, thậm chí có những người vợ tảo tần và bè lũ con thơ đang hóng đợi. Làm thế nào không ngoài thốt buộc phải lời “Tuổi nhì mươi làm sao không khỏi tiếc”. Rất nhiều đêm hành quân gian khổ, ngồi lặng lẽ âm thầm nhìn lên thai trời, tôi tin có lẽ rằng không ít người cảm thấy tiếc nuối đến tuổi xuân của chính mình.

Nhưng…

Nhà thơ Thanh Thảo đã tỏ ra là một trong những người khôn xiết hiểu biết những người lính ráng Hồ. Ngay lập tức sau đông đảo phút chạnh lòng thoáng qua “Tuổi nhị mươi làm sao không khỏi tiếc” đó chính là câu thơ đầy trẻ khỏe và quyết đoán “Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn bỏ ra Tổ quốc?”

Thật đúng! Nếu người nào cũng tiếc nuối mang lại tuổi trăng tròn xuân xanh, thì còn bỏ ra tiếng gọi non sông Tổ quốc. Giữa thời kỳ đơn vị nhà, tín đồ người, cả hai miền nam bộ – Bắc liên kết chống giặc nước ngoài xâm mà phần lớn con bạn với mức độ trẻ,với sự nhiệt huyết nhất cảm thấy e ngại, ko xông pha kháng giặc thì đất nước này nên làm sao? Đến ngày nào mới đạt được độc lập, tự do và niềm hạnh phúc cho dân tộc. Thật đáng hổ thẹn đúng không ạ nào?

Tạm vứt qua tiện ích cá nhân, vì tác dụng dân tộc, vì tinh thần một ngày non sông Việt Nam đã đẩy lùi giặc nước ngoài xâm, bạn dân được nóng no, hạnh phúc, những người dân lính trẻ em lại tiếp tục hành trang lên đường.

Những giây phút chạnh lòng, những khoảng thời gian ngắn tiếc nuối mang đến tuổi xuân thực ra đã hết nghĩa lý gì so với nhiệm vụ cừ khôi cho non sông. Bây giờ, họ không hẳn sống bởi vì họ nữa, họ đã sống do đồng bào, dân tộc, bởi tình yêu thương với quốc gia Việt Nam gắn bó như huyết thịt.

Xem thêm: Sơ Đồ Tư Duy Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt, Sơ Đồ Tư Duy Bài Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt

Tất cả tuổi thanh xuân, tình yêu đôi lứa, niềm hạnh phúc gia đình,… đông đảo là số đông suối nguồn non lành, là rượu cồn lực khỏe mạnh để những người dân lính vậy Hồ yên trọng tâm chiến đấu. Tự do lập lại, cứng cáp chắn bọn họ lại trở về bên nhau. Dẫu có ra làm sao đi chăng nữa, tinh thần về một ngày mai chiến thắng vẫn mãi trường tồn và bất diệt.

*
Hình minh họa: nắm hệ trẻ em Việt Nam bây chừ phải luôn nhớ đến công sức to khủng của nuốm hệ đàn anh đi trước

Thế hệ lớp trẻ thời buổi này được ra đời và to lên trong thời bình, dẫu vậy vẫn luôn ghi nhớ công lao của rứa hệ phụ thân anh đã hi sinh bản thân mình mang đến tổ quốc. “Chúng tôi đã từng đi không tiếc đời mình” Đây y hệt như lời thông báo đến nắm hệ thanh niên vn phải biết ghi ghi nhớ sự hi sinh mập mạp của nỗ lực hệ cha anh đi trước, đề xuất biết nỗ lực học tập, tập luyện để cùng xây dựng giang sơn giàu táo bạo như phụ vương ông ta đã từng mơ ước. Cùng tất nhiên, khi bắt buộc thiết, thanh niên nước ta vẫn sẵn sàng chuẩn bị đứng lên, hi sinh bởi độc lập, vì thoải mái cho dân tộc bản địa và quốc gia thân yêu./