Hãy tưởng tượng mình được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong tác phẩm bài thơ về tiểu đội xe không kính

     

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ cùng trò chuyện với người lính lái xe pháo trong bài xích thơ tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ đó– bài bác làm 1


Nhân dịp nhà trường tổ chức sang trọng nghĩa trang liệt sĩ thắp hương dịp đó tôi đã gặp một người sĩ quan tiền đang đứng thắp hương mang đến người đồng đội đã hi sinh vì tổ quốc. Tôi với người sĩ quan tiền này trò chuyện rất vui và thật tình cờ tôi biết được người sĩ quan tiền này chính là anh quân nhân lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật.

Bạn đang xem: Hãy tưởng tượng mình được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong tác phẩm bài thơ về tiểu đội xe không kính

*
Người sĩ quan lại kể với tôi rằng cuộc chống chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt, bên trên những nhỏ đường huyết mạch nối giữa miền Bắc-Nam là nơi ác liệt nhất .Bom đạn của giặc Mĩ ngày đêm dội xuống những chặn đường này nhằm cắt đứt sự tiếp viện giữa miền Bắc-Nam. Vào những ngày đó anh đó là người lính lái xe làm cho nhiệm vụ vận chuyển lương thực,thực phẩm, vũ khí… Trên nhỏ đường Trường Sơn này. Bom đạn của kẻ thù đã khiến cho những chiếc xe pháo của những anh không hề kính nữa nghe anh kể, tôi mới hiểu rõ hơn về sự gian khổ mà lại người lính đã phải chịu đựng ngày đêm. Nhưng không phải do điều đó nhưng mà họ lùi bước họ vẫn đàng hoàng lái những chiếc xe ko kính đó băng băng đi tới trên những chặn đường. Họ nhìn thấy đất, thấy trời thấy cả ánh sao đêm, cả những cánh chim sa họ chú ý thẳng về phía trước, nơi đó là những tương lai của đất nước được giải phóng, quần chúng được hạnh phúc, ấm no, tự do. Anh lái xe kể với tôi rằng xe không tồn tại kính cũng thật bất tiện nhưng họ vẫn chịu đựng tài xế ngày đêm, những hạt mưa sa, hạt bụi cất cánh vào tạo cho những mái tóc đen xanh trở thành trắng xóa như người già,họ cũng chưa cần rửa chú ý nhau cất tiếng cười ha ha. Ôi! sao tiếng cười của họ nhẹ nhõm làm cho sao.

Gian khổ ác liệt bom đạn của kẻ thù đâu đâu cũng tất cả cũng không tạo cho họ rờn lòng. Những chiếc xe ko kính lại tiếp tục băng băng trên những tuyến đường ra trận, gặp mưa thì phải ướt áo thôi. Mưa cứ tuôn cứ xối nhưng họ vẫn chưa cần vắt áo cùng cố gắng lái thêm vài ba trăm cây số nữa, vượt qua những chặn đường bom đạn, ác liệt, bảo đảm cho an toàn những chuyến mặt hàng rồi họ nghĩ mưa sẽ ngừng, gió sẽ lùa rồi áo sẽ mau khô thôi. Lúc đọc bài thơ về tiểu đội xe không kính tôi nghĩ rằng những khó khăn gian khổ ác liệt đó chỉ có trong những nhân vật truyện cổ tích, bài xích thơ vượt qua được nhưng đó là những suy nghĩ không đúng lầm của tôi bởi được gặp, được trò chuyện với những người lái xe năm xưa tôi mới hiểu rõ hơn về họ.Họ vẫn vui tươi tinh nghịch,những tiếng bom đạn ngày đêm vẫn luân nổ bên tai, phá huỷ nhỏ đường cái chết luân rình rập mặt họ nhưng họ vẫn lạc quan, yêu đời.

Anh lái xe kể với tôi nghe những bé đường vận chuyển, họ còn được gặp những đồng đội của mình,có cả những người quân nhân đã hi sinh… Những phút giây gặp lại hiến hoi đó dòng bắt tay qua cửa kính đã vỡ đã tạo cho tình cảm của họ trở lên thấm thía hơn rồi những bữa cơm trên bến Hoàng Cầm với những cái bát, đôi đũa dùng thông thường quây quần cùng cả nhà như một đại gia đình của những người quân nhân lái xe cộ Trường Sơn. Rồi những giây phút nghỉ ngơi bên trên những chiếc võng đu đưa. Anh sĩ quan lại còn nói mang lại tôi biết chiếc xe ko những không có kính nhưng xe còn không có đèn, không có mui xe thùng xe gồm xước những thiếu thốn này sẽ không ngăn cản được họ những chiếc xe pháo băng băng đi về phía trước vì miền phái mạnh ruột thịt họ đầy dũng cảm, lạc quan tiền nhưng họ vẫn sống cùng chiến đấu bởi vì tổ quốc vì nhân dân. Những chuyến mặt hàng của họ đã góp phàn tạo đề xuất chiến thắng mùa xuân năm 1975 giải phóng miền phái mạnh đất nước thống nhất.

Xem thêm: Hãy Viết Một Đoạn Văn Diễn Dịch (8 Đến 10 Câu) Chủ Đề: Niềm Tin Là

Tôi cùng anh lái xe chia ly nhau sau cuộc gặp gỡ đó và nói chuyện rất vui.tôi khâm phục những người lính lái xe pháo bởi tình yêu nước, ý chí kiên cường của họ, họ luân ghi nhớ cần lao to lớn của họ, bọn họ càn phải phấn đấu nhiều hơn nữa.

Hãy tưởng tượng bản thân gặp gỡ cùng trò chuyện với người bộ đội lái xe cộ trong bài xích thơ tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ đó– bài bác làm 2

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân với quốc chống toàn dân, ngày 22 tháng 12, để công ty chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu cùa dân tộc, đơn vị trường đã mời đoàn cựu chiến binh về thăm cùng trò chuyện. Vào đoàn đại biểu đó, tôi bắt gặp một người bộ đội trên ngực gắn nhiều huân chương và trong buổi lễ chú đã giới thiệu mình là người lính lái xe cộ trong bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Cuối buổi, tôi đả lạm la đến gặp và tất cả cuộc nói chuyện thú vị với chú.

Xem thêm: Cách Kho Cá Ba Sa Ngon Nhất, Cách Làm Cá Basa Kho Tộ Đậm Đà Thơm Ngon

Các bạn gồm lẽ ko thể hình dung được, người chiến sĩ tài xế trẻ trung, sôi nổi năm xưa giờ đĩnh đạc, oai nghiêm trong bộ quân phục mới. Chú bao gồm giọng nói khoẻ, ấm áp với tiếng cười âm vang. Thuộc tháng năm, khuôn mặt mặc dù đã già dặn nhưng vẫn bao gồm vẻ hóm hỉnh, yêu thương đời của người lính. Qua trò chuyện, bao gồm thể thấy chú là người rất vui tính, nhiệt tình, đặc biệt là khi chú kể đến tôi về cuộc đời người lính trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy. Chú kể với tôi, năm 1969 là năm chú thường thuộc các anh em trong tiểu đội lái xe qua đây, cũng là năm cơ mà Mĩ đánh phá rất ác liệt trên tuyến đường này. Bởi đường Trường Sơn, tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử là tuyến đường quan liêu trọng nhất, là đầu mối giao thông, liên lạc hai miền Bắc – Nam

Chúng quyết phá đến bằng được. Chúng thả hàng ngàn tấn bom, cày xới những form đường, đốt cháy những quần thể rừng. Hàng trăm ngàn cây đã đổ, muông thú mất chỗ ở. Đã bao gồm nhiều người bửa xuống để bảo vệ nhỏ đường. Mặc dù Mĩ đánh phá ác liệt thật, nhưng những đoàn xe cộ vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau trên bé đường, đem theo bao lương thực, vũ khí đạn dược mang lại chiến trường miền Nam. Kể một lúc, chú lại mỉm cười cùng nói với tôi:

– con cháu thấy đấy, cuộc chiến đấu của những chú trải qua biết bao gian khổ, cạnh tranh khăn. Những năm mon ác liệt đó đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sử của dân tộc ta oanh liệt hào hùng. Bên trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá cực kì ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, phá hỏng những nhỏ đường, đốt cháy những cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta. Nhưng không bởi vì "bom rơi đạn lạc" như vậy mà những chú lùi ý chí, những đoàn xe cộ vân tải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến, các chú còn phải đi trong trơn đêm theo sự hướng dẫn của các cô thanh niên xung phong để tiến về phía trước vào màn đêm sâu thẳm của rừng hoang. Có hôm trời tối Mĩ phạt hiện ra, ta chăm chở qua rừng, bọn chúng đã thả bom để không cho ta qua, phá vỡ chiếc cầu nối Bắc – Nam. Nhưng đặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không có kính bởi vì bị "bom giật bom rung kính vỡ đi rồi". Bom đạn trải xuống sản phẩm loạt khiến như thế nào là kính, nào là đèn vỡ, mui xe pháo bẹp, làm sao là thùng xe cộ xước… không có đèn vượt qua dãy Trường Sơn đầy nguy hiểm như thế mà các chú vẫn kết thúc tốt nhiệm vụ đánh Mĩ, chạy dọc Trường Sơn. Chẳng khác nào "châu chấu đá xe", Mĩ với bao nhiêu thiết bị tối tân đế đánh ta nhưng bọn họ đã vượt qua những gian khổ để đánh chúng. Chú còn nhớ trên các cabin những chiếc xe như thế, bọn chú không cỏ vật gì để che chắn cả, gió táp vào mặt với theo từng nào là bụi. Gió bụi của Trường Sơn làm mắt cay xè, tóc bạc trắng như người già còn mặt thì lấm lem như thằng hề vậy, thế mà không ai cần rửa, phì phà châm điếu thuốc hút ngang nhiên, ai nấy quan sát nhau rồi cười giòn giã vang khắp dãy Trường Sơn.