Kể lại 1 lần em mắc lỗi

     

Kể về một lần mắc lỗi khiến phụ huynh buồn là dạng đề bài xích thường chạm chán trong lịch trình ngữ văn lớp 7, lớp 8. Trong nội dung bài viết này goodsmart.com.vn xin share tổng hợp các bài văn mẫu kể về một lượt mắc lỗi khiến bố mẹ buồn, đề cập lại một vụ việc em đã tạo ra khiến phụ huynh buồn phiền ngắn gọn sẽ giúp chúng ta học sinh tất cả thêm ý tưởng khi làm bài.

Bạn đang xem: Kể lại 1 lần em mắc lỗi


Dưới đó là chi tiết bài viết kể lại một vấn đề em đã gây ra khiến phụ huynh buồn phiền hay và cụ thể sẽ là tài liệu tham khảo có ích cho chúng ta học sinh.

1. Nhắc một mẩu chuyện mà em đang khiến bố mẹ phiền lòng - chủng loại 1

Mỗi đứa trẻ đa số từng mắc phải lỗi lầm khiến cho bố mẹ cảm thấy phiền lòng. Tôi cũng vậy, nhưng tiếp đến tôi đã nhận được ra được một bài học kinh nghiệm quý báu.

Tôi vốn là một cậu nhỏ nhắn khá nghịch ngợm, khôn xiết thích trò nghịch điện tử. Nhưng bởi nhà không tồn tại máy tính cần thỉnh thoảng vào cuối tuần, tôi thường thuộc với các bạn rủ nhau ra tiệm chơi. Nhỏ trai chúng tôi một khi đang ngồi trước màn hình máy tính xách tay là bên cạnh đó quên hết những chuyện.

Tối hôm chính là thứ hai đầu tuần. Trong khi ngồi học bài mà đầu tôi cứ nghĩ mang đến trận đấu ngày hôm qua với Hùng - cậu bạn bè cùng lớp cũng ham trò đùa điện tử như là tôi. Càng suy nghĩ tôi cảm thấy không phục vì phiên bản thân chơi tốt hơn các bạn ấy. Không! đề nghị tập dượt mang đến thành thạo nhằm chiến thắng, nhằm “dằn mặt” cho Hùng “đỡ kiêu ngạo”. Vào óc tôi tự dưng nảy ra một ý. Tôi đứng lên, vội sách lại rồi nói cùng với mẹ:


- chị em ơi ! vấn đề này cực nhọc quá ! chị em cho bé sang đơn vị Hùng nhằm hỏi, chị em nhé!

Mẹ gật đầu đồng ý và dặn tôi về sớm. Tôi ngay tức khắc chạy vụt đi. Công ty Hùng nghỉ ngơi cuối phố, cách nhà tôi chỉ vài trăm mét. Qua mấy điểm nghịch điện tử, ở đâu cũng lố nhố người. Lấm lét quan sát quanh, không thấy ai quen, tôi rẽ cấp vào quán điện tử. Ngồi vào bàn, tôi cảm xúc phấn chấn lạ lùng, mải chơi mang lại quên cả thời gian. Chợt một bàn tay vỗ vơi vào vai khiến cho tôi giật mình:

- ngủ thôi cháu! Muộn vượt rồi!

Bác gia chủ nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Đã hơn mười một tiếng rồi. Tôi lo sợ đứng dậy trả chi phí rồi ra về.

Lòng đầy lo lắng, tôi vừa đi vừa tìm biện pháp đối phó mà lại nghĩ mãi ko ra. Bất chợt, tất cả tiếng xe đồ vật dừng ngay ở kề bên và giọng nói tráng lệ và trang nghiêm của bố tôi cất lên:

- Tuấn, mau lên xe!

Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng thêm bắp:

- Bố… bố… đi tìm con ạ?

- Đúng vậy! người mẹ nói là bé đến đơn vị Hùng nhờ các bạn giảng bài, nhưng mà muộn quá không thấy nhỏ về yêu cầu nhờ bố đi đón con.

Giọng bố rất bình tĩnh nhưng tôi biết là ba đang kìm nén cơn giận dữ. Một nỗi sốt ruột ghê gớm khiến cho em choáng váng. Như một cái máy, tôi leo lên xe để cha chở về nhà. Lúc về đến nhà, tôi thấy bà bầu vẫn chưa đi ngủ nhưng mà đang ngồi ngóng mình. Chắc hẳn rằng mẹ đã rất lo lắng cho tôi. Tôi liền cảm xúc thật có lỗi. Bước vào nhà, tôi ngay thức thì xin lỗi tía mẹ, rồi thành thật nói lại phần đông chuyện. Cha liền nói với tôi:


- Tuổi trẻ hay hiếu thắng, say mê hơn thua trận với bạn bè. Đó chưa hẳn là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối chị em để đi dạo là điều không đúng. Vấn đề chơi game, cha mẹ không phản bội đối nhưng lại nếu bé chơi rất nhiều sẽ không giỏi cho sức khỏe, hay vấn đề học tập. Bố mong muốn con đang ý thức được điều đó!

Nghe xong, tôi nhận biết sai làm cho của mình. Tôi liền hứa hẹn với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như nỗ lực học hành chuyên cần hơn. Đây quả là một trong những bài học xứng đáng nhớ giành cho tôi.

2. Kể mẩu truyện mà em sẽ khiến cha mẹ phiền lòng - mẫu mã 2

Trong đời, ai mà không từng phạm phải những lầm lỗi nào kia khiến cha mẹ phải phiền lòng, tôi cũng vậy. Tuy nhiên qua tội tình đó, tôi đã nhận được ra được một bài học thật xứng đáng giá.

Hồi ấy, dù là phụ nữ nhưng tôi lại cực kỳ nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường thâm nhập cùng chúng ta con trai vào hầu hết trò nghịch phá. Một lần, cửa hàng chúng tôi rủ nhau trốn tiết học tập thể dục để ra ngoài cổng trường thiết lập quà vặt. Cơ mà không may, cả nhóm đã biết thành cô giáo bắt gặp. Cô vẫn yêu cầu shop chúng tôi nhanh chóng quay trở về lớp. Cuối buổi hôm ấy tất cả giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm túc phê bình shop chúng tôi trước cả lớp. Cùng cô cũng nói rằng đang đến chạm chán và hiệp thương với phụ huynh. Khi đó, bởi vì còn nhỏ dại nên tôi chỉ cảm xúc sợ hãi. Nhưng mà trong lòng không còn cảm thấy có lỗi.

Ngày hôm sau khi cô giáo mang đến nhà rỉ tai với mẹ kết thúc và ra về. Bà mẹ đã điện thoại tư vấn tôi đến bên và kể nhở. Chính vào mức đó, tôi đã bao hàm thái độ và tiếng nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận ra lá thư của ba viết mang lại tôi. Ba đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại đều kỉ niệm lúc tôi còn thơ ấu, người mẹ đã yêu cầu thức xuyên suốt đêm để âu yếm cho tôi ở cơ sở y tế khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến cho tôi cực kỳ xúc rượu cồn và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, lúc mẹ đi làm việc về, tôi ngập kết thúc chạy đến ôm siết lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ rứa rơi thời điểm nào chẳng hay. Chị em cũng khóc và an ủi tôi. Ba vừa đi làm việc về thấy hai chị em con ôm nhau khóc thì cũng chạy đến bao phủ lấy chúng tôi.


Sau đáng nhớ lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi sẽ biết giúp đỡ cha mẹ những các bước vặt trong gia đình. Cũng bị ngoan ngoãn hơn, cần mẫn học tập hơn. Tôi cũng gọi được rằng, cho mặc dù có thế nào. Cha mẹ cũng luôn bao dung cùng yêu yêu đương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to mập đến đâu, thì đối với cha mẹ cũng hoàn toàn có thể tha thứ.

3. Kể câu chuyện mà em đang khiến phụ huynh phiền lòng - mẫu 3

Gia đình bao gồm vai trò đặc biệt quan trọng trong cuộc sống. Tất cả đôi khi, con fan sẽ phạm phải những lỗi lầm khiến cho cha mẹ phiền lòng. Nhưng bọn họ vẫn luôn luôn nhận được sự bao dung, thân thương từ những người dân thân yêu nhất.

Tôi có mặt trong một mái ấm gia đình thiếu vắng tình thương thương. Cha mẹ chia tay từ lúc tôi còn khôn cùng nhỏ. Mọi quá trình trong nhà đều do bà mẹ gánh vác. Bà mẹ vừa là tía vừa là mẹ. Tôi lại là một trong những đứa con trẻ nghịch ngợm phải thường để cho mẹ phiền lòng.

Chiều thiết bị sáu hàng tuần, tôi sẽ sở hữu tiết học thêm Toán ở trường. Tuy vậy hôm đó, tôi sẽ trốn học để cho nhà Lan chơi. Lan vừa mới được mẹ tải cho một chiếc máy tính xách tay mới. Cả hai say sưa đùa máy tình quên cả giờ giấc.

Trên con đường về nhà, tôi chạm chán Hùng - chúng ta cùng lớp. Cậu nói rằng từ bây giờ cô giáo điểm danh, phát hiện ra tôi và Lan trốn học. Cô đã điện thoại tư vấn điện thông báo bố mẹ của cả hai. Tôi nghe vậy mà trong lòng lo lắng, nỗ lực đạp xe pháo thật cấp tốc về nhà. Lúc về đến nhà, tôi cất tiếng điện thoại tư vấn nhưng ko nghe thấy mẹ trả lời. Khi vào vào bếp, tôi thấy một mâm cơm trắng trên bàn, đã được che cẩn thận. Sau thời điểm tắm giặt, ăn uống cơm dứt vẫn ko thấy bà mẹ ra ngoài. Tôi lén vào chống của mẹ, thì quan sát thấy mẹ đang vị trí giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” tuy thế không thấy giờ đồng hồ trả lời. Tôi băn khoăn lo lắng chạy đến mặt giường, khi đụng vào người bà mẹ thì thấy lạnh bừng. Tự dưng nhớ ra chiều nay trời đổ cơn mưa rất to. Có lẽ rằng khi về đơn vị mẹ đã trở nên ngấm nước mưa.

Xem thêm: Dàn Ý Nghị Luận Xã Hội An Toàn Thực Phẩm Bẩn Hiện Nay (Lớp 12) Hay Nhất

Bỗng nhiên tôi cảm giác sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi từ trách mình mải chơi, trong lúc mẹ thì phải thao tác làm việc vất vả, lại bị bé mà vẫn cố gắng nấu cơm đến tôi. Tôi gấp rút chạy đi đem khăn khía cạnh lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu ăn một không nhiều cháo nạp năng lượng liền và download thuốc mang lại mẹ. Một thời điểm sau, có vẻ đã khá hơn, bà mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ nạp năng lượng cháo với uống thuốc. Bà mẹ vừa ăn vừa mỉm cười chú ý tôi. Xong xuôi, tôi quan sát mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Bà bầu ôm tôi cùng lòng: “Không sao đâu con! Mẹ ước ao rằng con nhận biết được lỗi lầm của bản thân và lần sau không phạm phải nữa”.


Thật may, sáng sau mẹ đã mạnh khỏe và rất có thể đi có tác dụng bình thường. Kỉ niệm lần này đã giúp tôi nhận ra được tình cảm thương, sự bao dung của mẹ. Tôi trường đoản cú nhủ với bạn dạng thân cần nỗ lực học tập, ngoan ngoãn.

4. Kể về một đợt em mắc điểm yếu khiến phụ huynh buồn

Từ trước đến nay cha mẹ vẫn luôn hài lòng vì những gì nhưng mà mà em làm. Nhưng bao gồm một lần, em đã khiến cho cha mẹ buồn lòng cùng lo lắng. Mỗi lúc nhớ đến sự việc làm đó, em lại cảm giác xấu hổ và tự hẹn với bạn dạng thân bản thân rằng sẽ cố gắng không để cha mẹ phải bi thương phiền lúc nghĩ về phần mình nữa.

Hôm đó, vào 1 trong các buổi trưa hè oi bức, chiếc nắng khu vực miền trung như đổ lửa để cho gương mặt ai cũng mệt mỏi. Cha mẹ và em gái hồ hết đi ngủ ngơi, chiều bố mẹ còn đi làm, và nhiệm vụ của em là xem chừng em gái. Em gái em new được bố tuổi buộc phải phải có fan trông.

Trưa hôm kia thằng Tý sinh hoạt lớp đang rủ em đi bắn chim. Em quên mất trọng trách được giao và mừng thầm nhận lời. Trong đầu chẳng mảy may nghĩ mang lại lời bố mẹ đã nói. Có lẽ rằng đứa bé xíu lớp sáu lúc ấy còn mải chơi hơn là nghe theo lời của bố mẹ. Em ngồi sau xe đạp điện của thằng Tý lịch sự làng mặt cạnh, ở bên kia có một cái đồi lớn, không hề ít cây và nhiều chim. Em đã trở nên hút hồn với phong cảnh nơi đây cùng say mê với trò phun chim cùng thằng Tý. Nhị đứa hì hục, rượt xua nhau bên trên đồi để bắn chim. Em phun trượt mấy phát cơ mà cũng phun được mấy bé chim. Thằng Tý bảo chim này nhưng mà nướng cùng với lá bòng thì thơm ngon lắm. Chỉ nghĩ cho được nạp năng lượng thịt chim nướng lá bưởi do ba làm nhưng mà em vẫn thấy thích thú.

Nhớ mang lại bố, em bắt đầu nhớ ra việc phụ huynh giao trách nhiệm trông em. Em nóng vội nói với thằng Tý với hai thằng hồng hộc sút xe về nhà. Về tới đơn vị thì đã 3 giờ chiều. Em thấy bố mẹ ngồi ngơi nghỉ cửa, gương mặt vừa lo lắng, vừa tức giận. Thấy lúc em và thằng Tý đứng trước cổng, bà mẹ em liền mập tiếng: “Đi đâu mà hiện thời mới về, ko nghe cha mẹ dặn gì sao?”. Trong những lúc mẹ nói thì bố vẫn im lặng. Em sợ nhất hầu như lúc cha im lặng.

Thằng Tý thấy ko khí căng thẳng mệt mỏi nên đã quăng quật mấy bé chim bắn được và đạp xe cấp tốc về nhà. Em vẫn đứng trơ ra đó, rồi chầm chậm lao vào nhà. Bố vẫn giữ khuôn mặt đó. Một lúc lâu sau, ba cũng lên tiếng, siêu nhẹ nhưng lại sở hữu sức nặng: “Lần sau cha mẹ dặn gì thì lưu giữ lấy, con đi cố gắng lỡ gồm chuyện gì thì làm cho sao? con cũng khủng rồi, đừng để cha mẹ lo lắng như núm nữa”.

Nghe lời tía nói, em chỉ cúi mặt, nước đôi mắt ngắn lâu năm cứ tan ròng ròng rã trên má. Người mẹ bảo nín đi, ba cũng bảo chớ khóc nữa. Lần sau chớ làm phụ huynh phiền lòng và băn khoăn lo lắng như cố nữa. Em biết bố mẹ đã không còn giận nữa nhưng lại em cực kỳ xấu hổ cùng tự vấn lương vai trung phong trong suốt đêm hôm hôm đó. Em hẹn từ nay sẽ không mải chơi, không có tác dụng phiền lòng phụ huynh nhiều do vậy nữa. Vì chưng em yêu ba mẹ.


5. Hãy đề cập lại một vấn đề em đã tạo ra khiến phụ huynh buồn phiền ngắn gọn

Trong cuộc sống, con người thường phạm phải nhiều lỗi lầm. Tôi cũng vậy, tôi vẫn từng khiến cho bố mẹ phải phiền lòng vì chưng mình.

Đó là năm tôi học tập lớp sáu. Tôi vốn là 1 đứa trẻ say đắm chơi buộc phải không chịu học tập chuyên chỉ. Cuối học tập kì một, hiệu quả học tập của mình rất kém. Sau buổi tổng kết, cô giáo đang đi tới nhà để điều đình với phụ huynh tôi. Chiều hôm đó, tôi về công ty mà cảm thấy rất lo lắng. Về mang đến nhà, tôi đang thấy bố mẹ ngồi ngóng ở chống khách. Tôi chào cha mẹ, và chờ đón những lời trách mắng. Tuy nhiên không, bố mẹ không đánh cũng chẳng nói to, chỉ vơi nhàng truyện trò với tôi.

Bố nói rằng, cô giáo đã đi vào trao đổi thực trạng học tập của tôi. Cô giáo nói rằng tôi là một học viên thông minh, nhưng mà chưa siêng chỉ. Điều đó khiến cho thành tích của tôi không tốt. Ba còn kể đến tôi nghe về quãng đời học sinh của mình. Tía cũng đã từng có lần ham chơi, trốn học để cho ông bà phiền lòng. Bà mẹ cũng nói về tuổi thơ của bà bầu cho tôi nghe. Vì mái ấm gia đình nghèo, nên bà bầu chỉ được học tập hết cung cấp hai, kế tiếp phải nghỉ ngơi học để phụ giúp bà ngoại. Người mẹ rất ước muốn được đến lớp tiếp nhưng lại không thể. Tôi ngồi nghe mà cảm xúc nghẹn ngào.

Lần đầu tiên, tôi được nghe rất nhiều lời chia sẻ chân thành từ ba mẹ. Giữa trưa hôm ấy trôi qua nhẹ nhàng. Sau buổi phân tách sẻ, anh chị em tôi cùng nhau ăn uống cơm. Những món nạp năng lượng mẹ làm bếp toàn là món nhưng tôi thích. Tôi lén nhìn mẹ, thấy khuôn mặt mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Dù có tức giận, bế tắc về tôi nhưng phụ huynh vẫn yêu thương thương, suy nghĩ tôi. Tôi cảm thấy bản thân yêu cầu phải nỗ lực học tập. Bởi cha mẹ đã vất vả làm cho việc khiến cho tôi có thời cơ được đi học.

Gia đình rất đặc trưng trong cuộc sống của mỗi người. Vì ở đó bao gồm người luôn yêu thương, bao dung chúng ta. Tự tận đáy lòng, tôi ý muốn gửi phần đa lời yêu thương tuyệt nhất đến bố mẹ.

Xem thêm: Túi Đựng Thực Phẩm Đông Lạnh Pe Vipaco 25 X 50Cm (31 Túi), Túi Đựng Thực Phẩm Đông Lạnh

Mời những bạn tìm hiểu thêm các tin tức hữu ích không giống trên chuyên mục Tài liệu của goodsmart.com.vn.