KỂ LẠI BUỔI GẶP GỠ NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

     

Bạn đang xem bạn dạng rút gọn gàng của tài liệu. Xem và cài đặt ngay phiên bản đầy đầy đủ của tư liệu tại đây (157.13 KB, 23 trang )


Kể lại buổi gặp gỡ gỡ tín đồ lính tài xế trong bài bác thơ về tiểu nhóm xe không kính -Văn chủng loại 9

Dàn ý nhắc lại buổi chạm mặt gỡ người lính lái xe trong bài thơ về tiểu team xe khơng kính

1. Mở bài

Tình huống để các nhân vật chạm chán gỡ:

Đến thăm mái ấm gia đình thương binh, thăm bảo tàng quân đội, thăm nghĩa địa liệt sĩ,…gặp được người chiến sỹ lái xe trên đường Trường sơn năm xưa.

Bạn đang xem: Kể lại buổi gặp gỡ người lính lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe không kính

Tưởng tượng cho Trường sơn trong chiến tranh chống đế quốc Mĩ và gặp mặt các chiếnsĩ lái xe.

(Lưu ý: trường hợp cần từ bỏ nhiên, có tác dụng làm rõ tính cách nhân vật tín đồ láixe.)

2. Thân bài

Người quân nhân lái xe ngôi trường Sơn nói chuyện.

Nhân trang bị “tơi” duy trì vai trị gợi chuyện, đánh giá làm rõ ý nghĩa câu chuyện.Cần làm rõ những ý sau:

+ Những khổ sở mà tín đồ lính lái xe bắt buộc chịu đựng: sự tàn khốc của chiến tranh,kính xe pháo vỡ, xe pháo bị tàn phá nặng nề…

+ gần như phẩm hóa học cao đẹp mắt của bạn lính: dũng cảm, hiên ngang, lạc quan và cóchút ngang tàng của nghề nghiệp, tươi trẻ nhưng sống gồm lí tưởng, bao gồm trách nhiệm
với Tổ quốc.

+ Sự khâm phục, yêu thương mến, kính trọng của nhân trang bị “tơi”.3. Kết bài

Kết thúc cuộc nói chuyện: phân tách tay người lính lái xe. Ấn tượng của nhân đồ “tơi”.Suy nghĩ về về người lính lái xe, về núm hệ phụ vương anh.


Tôi vừa đưa mẫu xe đạp vào khoảng sân nhỏ thì đang nghe vọng ra tiếng cười cợt giịngiã của bố tơi và một vị khách. Đó chắc chắn là là một vị khách q bởi vì ít khi có sựồn ã, nhộn nhịp như cầm ở người phụ vương hiền hậu cơ mà lúc nào thì cũng lặng lẽ của tôi.Tôi bước vội vào nhà. Cha tôi cùng fan khách hướng ánh nhìn rạng rỡ, trìu mếnđón tơi:

_ nhỏ gái, đấy là bác Trung Trực, bạn làm việc hồi trung học tập với bố, lại cùng ba nhậpngũ. Bác là chiến sỹ lái xe cộ Trường đánh năm xưa đấy bé ạ!

Bác Trực trạc tuổi tía tôi. Khuôn mặt chưng cương nghị mà lại lại khôn xiết đôn hậu. Đôi mắttuy đã hằn những vết chân chim tuy vậy vẫn ánh lên đều tia vui vẻ cùng trìu mến. Tơicó đang mộng mị khơng nhỉ? Tơi vừa học kết thúc “Bài thơ về tiểu team xe khơng kính”của đơn vị thơ Phạm Tiến Duật. Hầu như lời thơ, các lời cô giảng với hình ảnh ngườichiến sĩ tài xế dũng cảm, kiên cường cứ đọng mãi trong tim trí tơi. Giờ đây, tôiđang được đứng trước một người chiến sĩ lái xe pháo Trường tô đích thực. Thật là mộtmay mắn khơng ngờ. Tơi cuống qt:

_ ba ơi! chưng ơi! Con rất có thể được ngồi với bố và chưng một lát để hiểu biết thêm về nhữngngày tháng hành động năm xưa được khơng ạ?

Bác cười với đáp:


_ Sao lại khơng? Đó là khoảng tầm thời gian đẹp nhất của cha cháu cùng bác.

_ Thưa bác, bác chính là người đồng chí lái xe trường Sơn, người lính mà cháu đãđược học trong “Bài thơ về tiểu đội xe khơng kính” ở trong nhà thơ Phạm Tiến Duật,phải không bác?

_ Ồ, bài xích thơ ấy lừng danh lắm con cháu à. Ngày đó, có lẽ rằng lính tài xế Trường Sơn không nhiều người làkhơng biết bài thơ ấy. Nó nói hộ phần nào mong ước chiến đấu, hầu hết gian khổ,lòng can đảm và sự sáng sủa của những người dân lính như bác.

_ Chính bác bỏ cũng đã có lần lái những cái xe khơng kính ấy buộc phải khơng ạ?


muốn san phẳng tất cả, giảm đứt con phố huyết mạch gắn sát Bắc phái nam ấy. Tiểuđội xe cộ của bác thuở đầu được máy toàn xe mới để phục vụ mặt trận. Thời gian đó, xecó kính như mn vàn mẫu xe khác. Cơ mà ngày như thế nào xe cũng lao đi giữa bomgầm, đạn nổ khiến cho kính rạn vỡ, mất dần hết cả. Rồi cả mui xe cũng bị đạn pháo càyhất tung lên. Thùng xe cộ va quẹt các cũng nhằng nhịt vết xước. Chẳng còn loại xenào còn nguyên vẹn con cháu à.

Tơi vẫn cịn ghen tuông mị, liên tục hỏi bố:

_ lái xe khơng kính, khơng mui, khơng đèn như thế chắc nguy khốn lắm chưng nhỉ?Bác sôi sục tiếp lời:

_ gian nguy lắm, dòng sống tử vong lúc nào thì cũng trong gang tấc. Tài xế khơng kínhthì mối nguy hiểm gần độc nhất vô nhị là lớp bụi đấy. Đường Trường đánh mùa khô vết mờ do bụi cuốn mùtrời sau làn xe pháo chạy. Vết mờ do bụi cuốn vào mặt, vào quần áo. Bụi sum sê đến mức đôi mắt cayxè, khơng thể mở nổi. Thời gian ấy, râu, tóc, quần áo và cả xe rực lên một màu khu đất đỏTrường Sơn. Rồi cả mưa nữa chứ. Mưa ngôi trường Sơn thường bất ngờ. Đang lớp bụi bámđầy thì bỗng toàn bộ cơ thể nặng chịch vì ướt sũng nước mưa. Mưa xối xả quất vào
người, vào mặt, vào mắt. Phần nhiều làn nước cay xè, buốt rát khiến việc lái xe nặng nề hơngấp trăm nghìn lần. Cố kỉnh nhưng, những người lính lái xe như chưng không khi nào dừnglại, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm cháu ạ. Cũng bởi vì xe khơng kính nên mưagió quăng quật vào cabin đủ thứ, làm sao là lá rừng, như thế nào là cành cây gãy, … chưng đã bao lần bịcành cây cứa vào mặt, vào tay nạm vô lăng, đau ngứa vô cùng. Gian khổ là nắm đấycháu! mỗi chuyến chở sản phẩm về tới đích thật sự là 1 trong những kỳ tích. Vậy mà ký kết tích vẫnln mở ra đấy!

Bác mỉm cười, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ và tự hào. Lời chưng kể như chất chứabao sức nóng huyết, bao sôi sục của 1 thời tuổi trẻ vị trí chiến trường. Bác bỏ dường nhưđang được sống lại số đông phút giây lịch sử ấy. Không hiểu nhiều sao ngay khi này, nhữnglời thơ của Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân nga trong lịng tơi. Đó đó là một thựctế ở chiến trường ngày ấy. Cố gắng mà, những người dân lính gắng Hồ vẫn tràn trề lạc quan,yêu đời, và tin tưởng vào một tương lai chiến thắng.


_ xe khơng kính thế và lại hay con cháu ạ. Chạm mặt bạn cũ, gặp mặt đồng đội, chạm chán đồng hươngđều tay bắt mặt mừng qua ơ kính vỡ. Thân đại ngàn mênh mơng, bác bỏ chợt thấy lịngmình ấm lại bởi được chiến đấu bên cạnh những bạn hữu yêu thương.

Giọng chưng chợt rung lên, đầy xúc động:

_ cháu khơng thể phát âm tình bạn hữu thiêng liêng, quý giá gắng nào với những người lính cácbác đâu. Giới hạn xe, ghé vào một bếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm bát thêm đũa là thấythân nằm trong như đồng đội một nhà. Dù phút chốc nữa thôi, mỗi người sẽ đi từng hướng,có khi chẳng lúc nào gặp lại nhau giữa mặt trận ác liệt. Bác và bố cháu có thểtrở về niềm hạnh phúc bên gia đình, nhưng bao nhiêu đồng team của chưng đã bổ xuống. Cómột đồng minh của chưng đã hy sinh ngay sau vô lăng vị quyết vai trung phong lái xe quá qua lànđạn dù hiện giờ đang bị thương nặng. Ngày ấy, slogan “Yêu xe pháo như con, quý xăng nhưmáu” luôn lưu lại trong tim những người lính lái xe. Dù cho có hy sinh, các bác vẫnquyết tâm đảm bảo an toàn xe cùng hàng.

Bác tự dưng im lặng. Khơng khí cả căn phịng thốt nhiên chốc trở đề xuất thật trang nghiêm._ cháu gái của bác, nhì câu cuối của bài xích thơ gồm phải là:

“Xe vẫn chạy vì miền nam bộ phía trướcChỉ bắt buộc trong xe bao gồm một trái tim.”

Chiến tranh đang qua lâu rồi, nhưng cho đến tận hôm nay, bác bỏ và cha cháu khơng phútnào qn được mình đã có lần là bạn lính. Bác rất từ bỏ hào vì tôi đã là người línhlái xe cộ Trường tô năm xưa, vẫn tham gia chiến đấu góp thêm phần giành độc lập tự docho quê nhà đất nước.

Trong tôi bỗng dưng trào dâng một cảm giác thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa từ hào. Ngàyhôm nay tôi đã hiểu thêm không hề ít điều. Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc sống thường ngày êmđềm trong vịng tay nóng áp, chở bít của gia đình, thầy cơ trong một quốc gia hịabình. Đó là thành quả của bao nỗ lực hệ phụ thân anh vẫn vất vả, hy sinh. Họ chính là bố tơi,bác tơi và những người tôi chưa từng gặp mặt mặt. Tôi cần thật trân trọng cuộc sốnghịa bình này và cố gắng trau dồi, hồn thiện để góp phần xây dựng đất nước thêmtươi đẹp mắt trong thời đại mới. Cảm ơn bác, bạn lính lái xe năm xưa của trường Sơnoanh liệt, đã giúp cháu phệ thêm lên những lắm!


Chiến tranh đang qua đi được ngay gần 50 năm nhưng đông đảo gì đã trải qua trong cuộc chiếnấy chưa bao giờ phai nhạt vào kí ức của người lính. Bọn chúng tơi đã suôn sẻ đượcgặp gỡ và chuyện trò với chú Kiên - giữa những người quân nhân lái xe sẽ xuất hiệntrong tác phẩm bài thơ về tiểu team xe ko kính, cũng chính là nhân bệnh cho cuộcchiến ác liệt, tiết lửa của ta suốt thời kì phòng Mĩ trong đợt nghỉ lễ kỉ niệm ngày thànhlập Quân đội quần chúng Việt Nam.

Ngày 22/12 năm ấy là một trong ngày nắng đẹp nhất - thiết bị nắng cuối đông, mặc dù không sánh đặcnhưng cũng đủ ấm áp. Trường muốn công ty chúng tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc và quá
khứ hào hùng của cha ông bắt buộc đã mời chú Kiên - một người lính lái xe cịn maymắn sống sót và cũng trực tiếp thâm nhập chiến trận, mang đến trường giao lưu cùng chúngtôi. Chú Kiên đã được gần 60 tuổi, dáng tín đồ dong dỏng cao cùng dù tuổi cũng đã caonhưng trơng chú vẫn cịn rất cấp tốc nhẹn. Chú mặc bộ xống áo quân phục màu xanh,trên vai là những ngôi sao 5 cánh tượng trưng cho quân hàm của chú ấy - một vị thượng tá,còn trước vùng ngực là hầu như huân chương mà lại chú đã dành được trong trong cả cả cuộc đời.Khuôn khía cạnh chú đã hằn đông đảo dấu dấu của năm tháng. Tránh khỏi chiến trường khóilửa, những người lính về bên với cuộc sống đời thường, chúng ta vẫn luôn là rất nhiều conngười yêu đời, lạc quan. Chỉ có điều ngoài ra họ có những phần kí ức đang khơngbao giờ hoàn toàn có thể lấy lại được bởi nó đã dài lâu nằm lại nơi mặt trận cùng nhữngngười đồng đội.

Chú Kiên tiến bước sân khấu, nhìn công ty chúng tôi bằng bé mắt hiền lành và một nụ cườihiền lành luôn thường trực trên môi:

- Chào các cháu, chú xin từ giới thiệu, chú là Kiên, là giữa những người línhlái xe trên tuyến đường Trường đánh thời chống Mĩ. Chắc những cháu vẫn nghĩ ngay tớiPhạm Tiến Duật. Đúng rồi đấy, chú và Phạm Tiến Duật là bạn, lũ chú cùng chungđơn vị.

Cả hội trường ồ lên rồi xôn xao. Bởi vì chúng tôi, cứ nghĩ về những bài học kinh nghiệm trong sáchgiáo khoa là số đông thứ xa thẳm lắm rồi, cũng trở nên khơng có thực. Nhưng ngày hơmnay, đứng trước mặt cửa hàng chúng tôi lại là một nhân triệu chứng sống, đã xuất hiện thêm trong mộttác phẩm nghỉ ngơi sách giáo khoa. Đó trái thực là 1 điều khó khăn tin, với chúng tơi - nhữngđứa học tập trị chỉ mải miết với những nhỏ chữ. đợi cả hội trường im thin thít lại sau kíchđộng ban đầu, chú Kiên mới điềm đạm nói tiếp:


qua. Có thể nó hơi nhiều năm dịng, hoặc buốn chán với mấy đứa dẫu vậy chú hy vọng là cáccháu rất có thể cảm nhấn được một phần nào đó tính chất của trận đánh này và quantrọng rộng là chú muốn những cháu hãy yêu nước nhà này như những chú đã yêu nó nhé!
- Vâng ạ! - chúng tơi đáp lại chú

Chú bước đầu câu chuyện của chính bản thân mình bằng một giọng trầm trầm tuy vậy vang vọng khắpkhông gian:

- Chú tòng ngũ năm 1958 khi cơ quan ban ngành Ngơ Đình Diệm - tổng thống của ViệtNam cùng hòa nghỉ ngơi miền Nam, thực ra chúng là tay sai của đế quốc Mĩ dựng lên đểgiết sợ đồng bào của ta nghỉ ngơi miền Nam. Bọn chúng thi hành những cơ chế độc tài, giếtchóc, lê đồ vật chém đi khắp khu vực miền nam để tiêu diệt những fan con yêu nước. Nămtháng ấy là thời kì tối tăm trong lịch sử dân tộc. Bầy chú từ khu vực miền bắc phải tập kếtgấp vào miền nam để bỏ ra viện và chuẩn bị cho phần đông chiến dịch bự và cuộc khángchiến kháng Mĩ ngôi trường kì.

Chú xong lại một chút ít rồi lại tiếp tục kể:

- Đó là trong thời hạn tháng khó khăn nhưng cũng không là gì so với thời kì 1969 - 1970các con cháu ạ. Chú được gửi về Đoàn 559 ngôi trường Sơn và nhận lệnh lên đường vàobinh trạm 35, Tây trường Sơn, cũng là khu vực hạ Lào, ở ngã tía Đông Dương.Nhiệm vụ của chú ý và những người dân đồng team là vận động vũ khí, đạn dược, lươngthực, thực phẩm, quân trang quân dụng trên tuyến đường Trường đánh vào chiếntrường miền Nam. Trong cuộc chiến ấy, bao gồm hai con phố huyết mạch là tuyếnđường Trường tô và đường mịn hồ chí minh để hậu phương khu vực miền bắc có thểtiếp tế mang đến miền Nam. Đế quốc Mĩ vậy được vai trò huyết quản của tuyến đường đườngTrường Sơn đề nghị chúng sẽ ngày đêm ném bom rải thảm, phun phá ác liệt trên khắpcác cung đường. Bầu trời Trường tô không cơ hội nào ngớt giờ máy cất cánh địch quầnthảo, gầm rú dội bom nhằm cắt đứt sự đưa ra viện của miền bắc với miền Nam.


- những cháu đang đi vào Trường Sơn khi nào chưa? Nếu đã từng đến rồi thì những cháu sẽnhận ra thời tiết, nhiệt độ ở Trường sơn vơ cùng khắc nghiệt. Bởi nó là trẻ ranh giới tựnhiên của ta cùng với nước bạn Lào đề xuất mang đặc trưng của thiên nhiên ở cả 2 đất
nước. Mùa mưa thì con đường trơn trượt, mùa khơ thì những vết bụi mù mịt, những tuyến đườngđộc đạo đi qua cách núi. Để tránh sự phát hiện của địch, lái xe đàn chú phải đi vàoban đêm, gồm có đêm đi nhưng khơng bật đèn sáng pha vị nếu nhảy địch sẽ phát hiện rangay. Nếu bước vào ban ngày, lũ chú yêu cầu ngụy trang bằng cành cây và đi vào đườngkín, đường rừng khôn cùng nguy hiểm. Các cháu biết không, trong đk thời ngày tiết khắcnghiệt của đại ngàn, đường sá toàn đèo cao, dốc thẳm, trên đầu thì máy bay địchlịng vịng, dưới khu đất thì bom đạn giày xéo, quần thảo ngày đêm, bộ đội lái xe bầy chúchỉ phải sơ sẩy một chút là có thể chạm chán nguy hiểm. Mẫu chết rất có thể đến bất kể lúc nào.Như cơ Lê Minh Kh cơ ấy nói đấy, thần chết khơng phải là 1 trong những tay thích hợp đùa.Hắn ta lúc nào thì cũng lởn vởn ngay mặt cạnh lũ chú thôi.

Chú nhấp một ngụm nước rồi lại kể:

- Cả cuộc đời chú đã đương đầu với dòng chết đo đắn bao nhiêu lần, cũng hội chứng kiếnkhông biết bao nhiêu người đồng đội của bản thân mình đã vấp ngã xuống, trên bao gồm tuyếnđường Trường sơn ấy - chú xong xuôi lại do xúc động, chúng tơi cịn thấy đơi đôi mắt chúđỏ hoe. Chắc hẳn rằng chú sẽ nghĩ tới những người bạn của bản thân mình - Chú có một tín đồ bạn,là một người vơ thuộc dũng cảm, hài hước. Chú ấy là liệt sĩ, mất mát khi mới chỉ 26tuổi. Trước hơm hi sinh, chú ấy cịn khoe với chú ngày mai sẽ tiến hành nghỉ phép vềnhà thăm vợ và đứa con nhỏ dại vừa bắt đầu ra đời. Khuôn phương diện và nụ cười hạnh phúc củangười các bạn ấy có lẽ chú vẫn khơng khi nào qn. Bởi vì ngày hôm sau, khi đang dẫnđường cho hồ hết chuyến xe, chú ấy bị trúng bom, mất tức thì tại chỗ.


khủng khiếp ấy. Lần đầu tiên cửa hàng chúng tôi cảm nhận thâm thúy nỗi nhức của quần chúng tatrong trận đánh một mất một còn với quân thù để bảo đảm nền hòa bình cho dân tộc.Câu chuyện của chú chấm dứt ở đó. Chú nói chú khơng ý muốn đưa ra lời khun, bàihọc gì cho cái đó tơi nữa mà lại chú muốn chúng tôi tự suy ngẫm, cảm thấy và rút racho riêng rẽ mình. Bởi bài học kinh nghiệm bắt buộc tự mình nhận biết mới có giá trị, cịnnếu để người khác chỉ ra, nó chỉ cần lời khun nhưng mà thơi. Rồi tất cả tiếng vỗ tay vang lên,nồng nhiệt, vang danh cả căn phịng. Chú Kiên nhìn chúng tơi, vẫn bằng góc nhìn trìu
mến cùng nụ cười nhân hậu lúc new bước vào.

Kí ức về cuộc chiến, chết choc chóc, sự mất mát chắc rằng sẽ ln là vệt thương khơngbao giờ lành miệng trong tim chú Kiên, trong lòng những người lính quay trở lại từchiến ngôi trường nhưng phần lớn gì shop chúng tôi thấy sống chú là 1 trong con tín đồ hiền lành, chấtphác, lạc quan, yêu đời và chú quả thực là 1 người bộ đội kiên cường.

Cuộc chạm mặt gỡ với chú Kiên và mẩu chuyện của chú vẫn khiến shop chúng tôi nhận ra đượcthật nhiều điều trong cuộc sống thường ngày này. Không chỉ là hậu quả của chiến tranh, là loại ácliệt của bom đạn mà chúng tơi cịn tìm tòi hình hình ảnh của cả vậy hệ con trẻ Việt Namkiên cường, bất khuất, anh dũng trong lịch sử hào hùng của dân tộc.

Viết bài bác tập làm cho văn số 3 lớp 9 đề 2 mẫu mã 3

Nhân ngày Quân đội dân chúng Việt Nam, trường em có tổ chức cho bọn chúng em gặpgỡ và giao lưu lại với phần đa cựu binh lực lái xe cộ Trường tô năm xưa. Ở đây, chúngem được những bác đề cập lại đông đảo câu tài xế ở chiến trường vô thuộc thú vị.

Ngày Quân đội nhân dân Việt Nam trong năm này tỉnh em tổ chức một buổi mít tinh vơcùng trang trọng để tri ân hầu như người đồng chí có cơng với phương pháp mạng, với đấtnước. Em vinh dự là một trong những trong số gần như bạn học viên trong tỉnh giấc được đơn vị trườngcử đi cho dự buổi lễ. Lần trước tiên được mang đến một chỗ trịnh trọng và ý nghĩa như thếem cảm xúc vơ thuộc tự hào nhưng cũng có chút lo lắng, hồi hộp.

Hội trường tổ chức buổi lễ rất rộng rãi và được trang hòa lộng lẫy, cờ đỏ sao vàngbay phấp phới, phần nhiều hàng ghế được kê thẳng tắp san cạnh bên nhau. Những bác cựu chiếnbinh xuất hiện từ khôn cùng sớm với mặc bộ quân phục greed color ngay ngắn, dáng vẻ đi nghiêmtrang, trịnh trọng khôn cùng rắn rỏi. Trước việc nghiêm trang của họ, chúng em cảmthấy khôn cùng nể phục.


vô thuộc hồ hởi. Họ ngồi với nhau thuộc ôn lại kỉ niệm xưa lúc còn là phần đa thanhniên trai tráng và hỏi han nhau về cuộc sống đời thường hiện tại. Sau đó đến phân mục ôn lạikỉ niệm xưa, các bác cho việc đó em nghe nhưng mẩu truyện cùng nhau chống chiếntrong môi trường thiên nhiên gian khổ, thiếu hụt với ánh nhìn hào hùng, tràn đầy tâm huyết, kia lànhững năm tháng các bác mới chỉ ngồi nhì mươi tuổi là những tuổi teen trai tránghồn nhiên yêu thương đời, đó cũng là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất đối với các bác. Núirừng Trường đánh tuy gian nan hiểm trở cơ mà không phòng nổi dấu chân của nhữngcon fan trà đầy nhựa sống. Thiết yếu tình u, lòng tin và nghị lực hơn fan đó đãlàm nên thắng lợi vẻ vang cho dân tộc ta sau này. Cuộc chạm mặt gỡ giúp chúng emhiểu hơn về rất nhiều khó khăn, đau khổ mà họ buộc phải gánh chịu nhưng cũng thêmkhâm phục ý chí của họ.

Bên cạnh câu hỏi ơn lại đông đảo kỉ niệm cùng mọi người trong nhà kháng chiến, các bác còn truyền chochúng em ngọn lửa của tình cảm tổ quốc, của tinh thần ý chí quyết vai trung phong đánh giặc.Sau buổi chạm chán gỡ, em không chỉ có hiểu thêm, từ hào hơn về vắt hệ ơng cha đi trước màcịn là cồn lực nhằm em phấn đấu hơn trong cuộc sống thường ngày xứng xứng đáng với đông đảo điều tốtđẹp em đang được hưởng.

Viết bài bác tập làm cho văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 4

Nhân một chuyến hành trình thăm nghĩa trang liệt sĩ, tôi chạm mặt người sĩ quan vẫn đứng thắphương cho người đồng đội sẽ mất.Tơi và tín đồ sĩ quan kia trị chuyện hết sức vui vẻ vàthật tình cờ tơi biết được bạn sĩ quan này đó là anh bộ đội lái xe trong "Bài ThơVề tiểu Ðội xe pháo Khơng Kính" của Phạm Tiến Duật năm xưa.


Người sĩ quan lại còn nhắc với tơi rằng khơng tất cả kính cũng thật phiền phức nhưng bọn họ vẫn láinhững loại xe đó, vết mờ do bụi ùa vào làm đều mái tóc black xanh trở bắt buộc trắng xóa nhưngười già, đàn họ cũng chưa nên rửa rồi chú ý nhau chứa tiếng cười cợt ha ha. Ôi! tiếngcười của họ sao thật nhẹ nhõm. Khổ cực ác liệt, bom đạn của quân địch đâu có làm họnản chí, thoái chí lịng. Những chiếc xe khơng kính lại tiếp tục băng băng trên những
tuyến đường ra trận, chạm mặt mưa thì đề nghị ướt áo thôi. Mưa cứ tuôn cứ xối tuy vậy họ vẫnchưa yêu cầu thay áo với cứ cụ lái thêm vài ba trăm cây số nữa, thừa qua rất nhiều chặngđường ác liệt, đảm bảo an toàn cho hồ hết chuyến hàng rồi họ nghĩ mưa sẽ ngừng,gió sẽ lùa vào rối áo vẫn khơ mau thôi.


Tôi và anh sĩ quan chia ly nhau sau cuộc gặp gỡ và rỉ tai rất vui. Tơi khâmphục những người dân lính lái xe vì chưng tình u nước, ý chí kiên định của họ và tơi hiểurằng cố gắng hệ công ty chúng tôi luôn cần ghi lưu giữ công ơn của họ, cần được phấn đấu trở thànhcông dân gương mẫu, nắm vững khoa học, kinh nghiệm để thiết kế một tổ quốc vănminh, hiện nay đại.

Viết bài tập có tác dụng văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 5

Hôm ấy, nhân ngày thành lập Quân nhóm nhân dân nước ta 22/12, trường tôi tổchức mang đến đi du lịch thăm quan Bảo tàng lịch sử hào hùng quân đội. Shop chúng tôi được chiêm ngưỡngbiết bao hiện nay vật lịch sử: đa số khẩu súng trường, mảnh tan vỡ của bom đạn, thuộc vớichiếc nón tai bèo, chiếc tía lô nhỏ cóc thân thương... Đang tham quan, tơi chú ý thấymột cái xe tải, khơng kính ở thu mình tại một góc nhỏ."Khơng gồm kính khơngphải vì xe khơng có kính...", bỗng dưng những tứ thơ khẩu ngữ, mạnh khỏe từ "Bàithơ về tiểu đội xe khơng kính" ấy vang lên trong thâm tâm tơi. "Liệu đây bao gồm phải làcái xe pháo ấy không?", đã băn khoăn, tôi bỗng thấy một chưng mặc áo cỗ đội, đứng từxa âm thầm lặng lẽ quan ngay cạnh xe. Từ bỏ từ bước tới bên, tôi gắn bắp hỏi: "Bác là người lái chiếcxe này kia ư?". Bác quay sang tơi, mỉm cười: "Ừ, bác là quân nhân Trường tô năm xưacháu ạ"...


cabin, xoa vào đắng mắt. Nhưng lại càng hịa bản thân vào vạn vật thiên nhiên đất nước, chưng lạicàng thấy lịng mình sục sơi thai nhiệt huyết và lạc quan; lúc đó tuyến phố khúckhuỷu ngặt nghèo vẫn cịn đầy phần đa chơng sợi phía trước, dường như rộng mở vàtươi sáng hơn. Nó như chạy thẳng vào nhỏ tim, khiến bác vừa rộn ràng hân hoan,lại vừa lao xao hồi hộp. Bác nhìn thấy cả phần nhiều cánh chim cất cánh về tổ ban chiều; khi
đó trung khu trí lại bồi hồi, xao xuyến lưu giữ về cha mẹ, quê hương. Màn tối bng xuống,tuy khơng gồm đèn trộn phía trước, cơ mà trên thai trời vẫn đang còn những vị sao rọi sáng,soi băng thông lối cho xe bác qua. Hướng mắt tới hầu như ngơi sao xa xơi, bác naolịng nghĩ đến khu vực miền nam ruột làm thịt đang hy vọng đợi. Ôi, cháu ơi, hồ hết thứ xung quanhcứ như sa, như ùa vào buồng lái". Tôi hào khởi nghe chưng kể chuyện. đa số ngườichiến sĩ lái xe quả thật kiên cường, dũng cảm.

Dù cho có ở trong chiến tranh khốc liệt, bọn họ vẫn tràn đầy khí núm ung dung, lạc quan,thư thái thả mình vào vẻ đẹp mê hồn của núi rừng, làm cho tâm hồn dạt dào, tràodâng bao lãng mạn...Chợt ghi nhớ ra hầu hết ý thơ "Khơng có...ừ thì...", tơi hỏi: "Thếkhơng gồm kính, bác đối chọi với vạn vật thiên nhiên thời tiết ra sao?". Bác bỏ liền cười: "Cứmặc kệ nó thơi, cháu ạ. Khơng có kính, ừ thì lớp bụi thật đấy. Bụi bặm bụi bờ bắn từ đường lênsạm không còn cả mặt, mang lại mái tóc đen cũng bị trắng xóa như cố gắng già. Nhưng mà cứ đểnguyên; phì phà châm điếu thuốc, thấy phương diện cứ ngờ ngộ, là lạ, chưng bỗng nhảy cười.Khuôn khía cạnh lấm cát lớp bụi hóa ra lại vui! nắm rồi cả rất nhiều khi mưa to, con đường rừng trởnên trơn trượt, lầy lội khiến cho bác dán mắt vào từng đoạn đường, lái xe cảnh giác hơn;nhưng đồng thời đó, mưa tn mưa xối qua chiếc cửa kính vỡ vạc kia làm bác bỏ ướt hết cảáo quần, mặt mũi. Bên trên đỉnh Trường sơn này, có những lúc mưa lâm râm, nhưng các khilại buông bỏ xuống ào ào, thối khu đất thối cát.

Ô hay, mặt bác đã được rửa sạch mát trơn, nhưng xống áo lại ướt như con chuột lột. Nhưngcịn trọng điểm trí đâu mà cân nhắc những cái đó nữa. Mắt cịn mải mê với hầu hết cungđường mấp mô khúc khuỷu, trái tim đập rộn ràng thúc giục bởi miền Nam, chưng tựnhiên gạt bỏ gian khổ. Nhưng mà lái trăm cây số nữa, kiểu gì mưa chả buộc phải ngừng; nắnglên, gió lùa vào buồng lái, áo khơ mau thôi!". Niềm vui rạng nhãi con của bác tạo nên tôikhâm phục.


đất, núi rừng Trường sơn nữa cơ mà. Với lại có phải một mình bác lái xe đâu, trêntuyến mặt đường này vẫn tồn tại biết bao nhiêu chiếc xe khác ngày đêm chăm chở vũ khí,lương thực.

Anh em đồng minh gặp nhau xuyên suốt dọc lối đi tới, trao cho nhau cái bắt tay. Chỉ mộtcái hợp tác chớp nhống qua ơ cửa kính vỡ kia thơi, vậy mà khiến cho bác êm ấm cả conngười, như được tiếp thêm tinh thần và sức mạnh. Xe cộ lại thường xuyên chạy, khung trời càngtươi xanh. Cùng rồi khi nghỉ giữa khoảng xe, chưng còn được đoàn kết bên chúng ta bè, đồngđội. Bên nhà bếp Hoàng Cầm, thuộc chung chén đũa, mọi người thân trong gia đình tình, cởi mở, sẻ chianhững vui bi đát cho nhau.

Nhiều khi tất cả cùng ca hát, mỉm cười cợt rồi vỗ tay, truyền lẫn nhau nhiệt tình cáchmạng và yêu thương, xua tung đi nặng nề nhọc. Tình đồng chí, bè đảng thật rất đẹp quá,cháu ạ!". Đúng là đẹp nhất thật! Quả đúng là "Chỉ đề xuất trong xe gồm một trái tim"! Nhữngngười đồng chí cùng bình thường niềm tin, lí tưởng, đồng hành bên nhau. Họ truyền sứcmạnh và hơi ấm cho nhau, để cùng cả nhà chiến đấu vì miền nam ruột thịt. Hình ảnhngười bộ đội lái xe thiệt sinh động.

Viết bài bác tập làm văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 6

Chiến tranh đã qua từ rất mất thời gian rồi, và chắc rằng những giới trẻ như tôi ko baogiờ phát âm được dòng khó khăn, âu sầu của cơng bài toán cầm súng chiến đấu đảm bảo đấtnước. Nhưng sang một lần nói chuyện, duy nhất lần chạm mặt gỡ vô tình đã mang lại tôi gọi rarất những điều cùng thực sự cảm giác được cuộc sống những ngày đạn bom gian khổấy,…


– bi đát hả cháu? nhớ nhà nên không? Đợt mới nhập ngũ, bác đã từng có lần có cảm giácnhư con cháu bây giờ. Dẫu vậy mau qua thơi, nó tập luyện cho con cháu tính tự lập, xa tía màsống vẫn tốt.

Xem thêm: Bts Debut Vào Ngày Tháng Năm Sinh Của Jungkook, Bts Debut Vào Ngày Tháng Năm Nào

Tơi nhìn bác bỏ cười rồi khe khẽ hỏi:– chưng từng đi lính ạ?


Bác quan sát tơi rồi mỉm cười phá lên:

– Đúng rồi con cháu ạ! bác bỏ từng là một trong người quân nhân đấy. Bạn lính lái những chiếc xerất quánh biệt, những chiếc xe không kính cháu à. Khoảng đó Mĩ nó đánh ta kịch liệt lắm,bác xung phong xuất hành nhập ngũ. Sẵn trong bạn tính mê say mạo hiểm, lại biếtlái xe, binh đồn phân công bác bỏ vào tiểu đội 71A, lái các chiếc xe download qua conđường trường Sơn, đưa ra viện súng, đạn, lương thực, dược phẩm cho bạn hữu ởchiến ngôi trường miền Nam. Ngày ấy lối đi vất vả lắm con cháu ạ, đâu giành được đổ bêtơng phẳng như mặt gương như bây giờ, lại cịn đi đường rừng, về tối om, khơng cảnh giác là laoxuống vực như chơi. Xe pháo lại khơng tất cả kính, cỗ phận, tua vít đề nghị lỏng lẻo, tạo ra tiếngđộng rất ghê tai. Nuốm mà đi nhiều, nghe những rồi cũng quen con cháu ạ! gồm có đêmlái xe cộ qua rừng, chim thú các loại cứ bay ào ạt vào vùng lái, nguy khốn lắm,nhưng cũng thấy thú vị. Xuất xắc rồi gió, bụi, mưa, lá cứ cất cánh vào cho tới tấp, cay xè, trắngxố mặt mày là chuyện bình thường…

Bác dừng lại uống ngụm nước… tức thì từ bé, đứa con gái như tơi đã khôn xiết thích nhữngtrị đánh trận, múa kiếm, bắn nhau đủ các kiểu,… nhưng không hề được nghe tới bomđạn, hay đều vất vả, khó mà mỗi người lính ngôi trường Sơn đề xuất trải qua, mặc dù làtrực tiếp võ thuật hay là những đồng chí lái xe pháo rất anh dũng như bác. Tôi háo hứchỏi:

– Vậy đi mặt trận như thế bác bỏ có thấy ghi nhớ nhà nhiều lắm khơng ạ?


căm thù bầy giặc cùng những cảm thông sâu sắc về nỗi ghi nhớ nhà, trung tâm sự và cầu mơ, hoài vọngcủa tuổi con trẻ nên những bác đọc nhau cùng quý nhau lắm. Nhờ nạm mà thêm từ tin, dũngcảm hơn trên tuyến đường chiến đấu, một mực phải thắng lợi để về cùng với gia đình, anhem sẽ gặp lại nhau để cùng triển khai những dự tính trong tương lai…

Câu chuyện của bác bỏ còn dài, còn lâu năm lắm nhưng mới chừng kia thôi đang đủ cho tôicảm nhận về những người chiến sĩ, về đầy đủ gì họ đã trải qua và về niềm tin, lòng
lạc quan yêu đời của họ. Bánh tàu vẫn lăn, nhưng nó khơng gợi mang đến tơi cẫm giácbuồn nữa, nó chỉ khẽ nhói lên trong bạn tơi một thú vui khó tả, chắc rằng là niềm vuiđược sinh sống trong một thế giới hồ bình, niềm hạnh phúc về gần như gì mình vẫn cóvà tận hưởng…

Được chạm chán gỡ và trò chuyện với những người dân lái xe cộ Trường đánh năm xưa là maymắn của riêng biệt tơi. Nó góp tơi gồm thêm nghị lực và sức mạnh để hồn thành nhữngước mơ của mình. Nó như một luồng vận khí lan toả khắp người tơi, khiến tơi dũngcảm và có niềm tin hơn vào cuộc sống thường ngày này. Với tôi hiểu rõ một điều rằng: là ngườicon của mảnh đất Việt đề xuất chảy trong bạn dòng tiết Việt. Bảo vệ, phát triển vàxây dựng đất nước là trọng trách tất yếu ớt của tôi, cũng như của hàng chục ngàn con fan trẻtuổi và thuộc trang lứa khác…

Viết bài bác tập làm cho văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 7

Nhân ngày thương binh liệt sĩ ngày 27/07, tôi cùng bà đến nghĩa trang tỉnh, thắpnén hương cho tất cả những người ông đang hi sinh do khói lửa chiến tranh. Những lần đến đây, lịngtơi lại sở hữu chút nào đó đượm buồn, hẳn này cũng là trung ương trạng của mọi bạn đang đứngtại địa điểm đây. Tơi khẽ quan sát xung quanh, đứng cạnh tơi là một người bộ đội đang khẽ cúiđầu trước một mộc nhĩ mộ. Bà cùng tơi thuộc trị chuyện cùng với chú ấy, và bất thần thay, chúchính là người lính tài xế được mô tả trong “Bài thơ về tiểu đội xe ko kính”mà tơi vừa new học hồi tháng trước.

Anh bộ đội trẻ năm như thế nào giờ đã trở thành một con người chững chạc, già dặn. Chúngtôi cùng chú thuộc ngồi xuống một sản phẩm ghế gần này mà kể nhau nghe những kỉ niệmvui buồn. Giọng của chú ấy trầm và nóng quá, chen lẫn trong tiếng cười cợt hào sảng là chúthoài niệm về các tháng ngày chiến tranh khốc liệt. Biết tôi khôn xiết thích “Bài thơ vềtiểu nhóm xe khơng kính” của Phạm Tiến Duật, chú chú ý tơi cơ mà cười hiền khô từ.


1969. Mưa bom, bão đạn đã để cho xe của các chú “khơng tất cả kính”. Vất vả, gianlao, hiểm nguy là mặc dù vậy vì sự nghiệp cứu giúp Tổ quốc, chú và những đồng nhóm đãđối mặt với thách thức bằng một thể hiện thái độ rất lạc quan, hào sảng:

“Ung dung phòng lái ta ngồiNhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng”

Cháu biết khơng? xe cộ khơng bao gồm kính, tưởng bất tiện vậy và lại tạo thú vui nho nhỏtrên quãng mặt đường đầy khói lửa của lũ chú đấy! Tại buồng lái ấy, bọn chú đang tậnhưởng trong thời điểm tháng của tuổi trẻ với gió, với bé đường, rồi cả sao trời, cánhchim,… thật là hoài niệm quá con cháu nhỉ?

Chú vừa nói vừa nở một thú vui hiền lành. Tơi phần làm sao tưởng tượng ra đầy đủ anhlính con trẻ lạc quan, tìm niềm vui một trong những khó cực. Bọn họ là đều con tín đồ phảisinh ra và to lên trong thời kì cuộc chiến tranh loạn lạc, nghe tiếng hotline lên mặt đường màgiải phóng q hương. Lái các chiếc xe khơng bao gồm kính qua một chặng mặt đường dàihẳn là một trong những việc không thể dễ dàng. Nào là bụi, là mưa, là gió,… cứ tạt trực tiếp vàongười cố kỉnh lái. Đau chứ, giá chứ, nhưng những người dân lính trẻ con ấy ln xem đó làmột điều hiển nhiên nhưng vui vẻ chấp nhận. Tôi thống hình dung ra nụ cười hồnnhiên trước khu đất trời của không ít con người quả cảm “Nhìn nhau mặt lấm mỉm cười ha ha”.Trên suốt đoạn đường hành quân, fan lính đã chạm mặt và làm cho quen với nhiều đồngđội khác, “Bắt tay nhau qua cửa ngõ kính vỡ rồi”. Chú kể rằng, dù là ai đi chăng nữa,nếu đã gặp trên mặt đường ra trận thì chẳng không giống nào bằng hữu một nhà. Các khoảnhkhắc bình n bên phòng bếp cơm ấm nóng, bên chiếc võng đu đưa,… ln là một trong kí ứcđẹp ln ứ đọng mãi trong lòng chú.

Theo như lời chú kể, càng tiến tới sát miền Nam, độ dữ dội của các trận bom nhưđược tăng cao. Những chiếc xe lúc này dường như biến tấu “Khơng gồm kính, rồixe khơng bao gồm đèn/ Khơng tất cả mui xe, thùng xe tất cả xước”, ấy vậy mà, những cái xeấy vẫn bon bon hướng về tiền tuyến, vẫn hiên ngang chạy giữa trận đánh khốc liệt.
Bởi, chú tự hào rằng, xe hoàn toàn có thể hỏng nhưng những trái tim trong xe, ln tràn đầytình u nhắm tới miền Nam.


dặn lòng phải nỗ lực rèn luyện để mai này vươn lên là một con người bổ ích cho qhương.

Viết bài tập làm văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 8

Buổi sớm đầu đông, tôi tung tăng tới trường, trong tiếng chim ca ríu rít, bên dưới bầutrời xanh thăm thẳm… Hôm nay, tôi sẽ được học bài thơ “Bài thơ về tiểu team xekhơng kính” của Phạm Tiến Duật, một bài thơ tơi rất thích từ bỏ hồi tè học. Vừa lẩmnhẩm hiểu lại bài bác thơ, tôi vừa hay mộng đè tưởng tượng như đang đi trên một bé đườngrừng gập ghềnh, hiểm trở. Tất cả bỗng chợt mờ nhịa trước mắt tơi vì một làn khóibụi mờ ảo, rồi lại như dần hiện ra rõ nét từng cảnh vật…

Một đồn xe sở hữu băng qua. Tơi ngơ ngác quan sát theo:- Sao lại sở hữu xe ở tuyến phố rừng này nhỉ?

Đang mơng lung xem xét thì lại một đoàn xe cài nữa rần rần tiến tới, đất dưới chântôi rung chuyển. Tôi lùi vào bên đường mang đến xe qua. Một, hai, ba… chợt chiếc xethứ sáu, cũng là chiếc xe cuối cùng dừng lại. Một chú bộ đội mặc áo xống xanh, tươicười xuống xe:

- con cháu bé, sao lại ngơi nghỉ đây 1 mình thế, lạc mẹ hả? Để chú đi kiếm giúp nha?

- Khơng, cháu đâu có lạc mẹ, cháu đến thăm những chú lính lái xe pháo Trường tô đấychứ, chú có biết họ khơng?

Chú khơng trả lời chỉ bảo tôi lên xe theo chú. Ngồi trên xe say đắm thật. Tơi nhìnchăm siêng vào chú bộ đội ấy, có điều gì sinh sống chú tạo cho tơi cảm thấy thân quen q.
Chú tảo ra quan sát tơi, thú vui ấm áp. Tơi lag mình lảng đi, rồi bạo gan hỏi:

- Chú là quân nhân lái xe ngôi trường Sơn buộc phải khơng ạ?

Chú vẫn chẳng nói gì cả, chỉ mỉm cười và chú ý nhìn tuyến phố phía trước. Gió ởhai bên tạt vào non lạnh.

- xe gì cơ mà khơng tất cả kính ráng này? Tôi ngạc nhiên.

Một chú chim ở đâu liệng qua, tôi vội vàng với tay về phía nó nhưng mà khơng kịp. Haythật! Tơi ban đầu thị hai tay ra ngồi, thị ln cả đầu, một xúc cảm sung mừng thầm nhưbay. Ai ngờ lại bị chú mắng:


Tôi phụng phịu chui vào.

- không lạnh hả cô bé? thực chất xe những chú vốn có kính, cơ mà bị bom giật, bongrung làm vỡ tung hết rồi.

- mê say thế, con cháu thích được ngồi trên phần nhiều chuyến xe cố gắng này.Rồi hai chú cháu lại chìm vào những khoảng thời gian ngắn yên lặng.

Chiếc xe pháo bỗng tạm dừng ở địa điểm có ba bốn túp lều. Tơi xuống xe. Ở đây xung quanh làcây rừng, đều thứ đều đối kháng sơ và hoang vắng tanh quá. Gồm mấy bé gà cục ta viên tácchạy khắp sân, một vại nước nhỏ dại và một cái gáo tí hon, dây phơi quần áo cũngnhuộm đầy một màu sắc xanh. Cuộc sống ở đây thật yên bình, khiến cho những người ta đâucịn cái cảm xúc của cuộc chiến tranh nữa.

Một làn nắng nhẹ nhàng làm cho bừng lên cả khơng gian n ắng địa điểm đây. Tất cả một chúxắn quần ống tốt ống cao từ bỏ đâu chạy đến xé toang loại khơng khí im lặng ấy.- Này nhóc, chơi đâu nhưng mà lạc mang lại đây cầm cố hả? cỗ không hại thằng Mĩ nó bắn sao?
- Có những chú rồi, lo gì nữa ạ?

- Đáo để nhỉ, vào đó nấu cơm cho những chú, bé con.

Tôi lon xon chạy theo, cũng như với ống quần phải chăng cao bê chiếc nồi cơm nhưng với tơi là “totướng”. Hốt nhiên một chú dường như nghiêm nghị hơn trông thấy tôi, chú hỏi:

- Sao cháu lại nghỉ ngơi đây?

Biết ngay trên đây là chỉ huy trưởng, tôi bèn lạm la đến.

- con cháu muốn ở chỗ này chơi được ko chú? Chú đề cập chuyện cho cháu nghe đi, cháuthích lắm.

Khơng biết chú có đồng ý khơng nhưng đã vịi rồi, tơi thấy ngường ngượng. Nhưngchợt chú quan sát tơi và bảo:

- Tí tuổi đầu nhưng mà cũng đam mê chuyện chiến đấu. Được, chú tình nguyện.Chú lãnh đạo dắt tay tơi đi và khơng qn dặn chú bộ đội đang bưng rá gạo:- Cậu đi nấu cơm nhanh lên, bằng hữu đói rồi đấy.


- Chú ơi, tại chỗ này toàn gần như chú hiền nhỉ, chắc cuộc sống thường ngày vui lắm yêu cầu không chú?- Cháu chần chừ chứ cuộc sống đời thường ở phía trên vất vả lắm. Hằng ngày các chú cần vậnchuyển lương thực, cả thuốc thang với vũ khí ra tiền tuyến. Tuy thế lúc nào gặp gỡ nhaucũng có tiếng cười, lúc nào thì cũng chuyện trị tếu táo. Những chú bắt buộc làm cả cơng việccủa các bà nội trợ, rửa bát, thổi nấu cơm… về tối đến lại quây quần bên đống lửa diễnkịch, kể chuyện cười… các hôm bầy chú đề xuất đi xuyên đêm để kịp tải vũkhí, lương thực cho qn ta.

- chũm thì mệt lắm nhà nhỉ?

Chú bỗng nhiên trầm ngâm, hai con mắt xa xăm. Một làn gió dịu xào xạc làm cho một mẫu lá rơitrên tóc chú.

- Đúng là siêu gian nan. Hầu như ngày nắng nóng ráo thì những vết bụi tung mù mịt, phần nhiều ngày mưathì con đường rừng trơn bùn lầy, mưa cứ xối thẳng vào mặt. Bầy chú có những lúc cũng thấysợ bom đạn. Nhưng đó chỉ với cái xúc cảm của thời gian đầu thơi. Sau thì chỉ cóthẳng tiến. Vui độc nhất vô nhị là lúc chạm chán mấy cô thanh niên mở đường, thiếu nữ nàocũng dịu dàng êm ả và anh dũng. đàn bà mà còn cầm huống chi những chú – hồ hết chàngtrai can ngôi trường càng cần cứ thẳng nhưng mà tiến chứ.

- giỏi thật đấy! Ước gì cháu được phệ bằng các chú nhỉ! À, chú này, kỉ niệm nàolàm chú nhớ nhất, tiết lộ cho con cháu với.

Chú mỉm cười, rung lắc đầu:

- rạng rỡ này, nhiều chuyện quá. Tuy vậy dù sao chú cũng chưa trung ương sự cùng với ai, nghexong cấm phát biểu cảm xúc đó nha.

- Đồng ý! Tôi giơ cả hai tay lên rồi cười hì hì…

Tiếng lá rừng xơn xao, những giọt nắng nhỏ nghịch ngợm, luồn qua kẽ lá, chuixuống chỗ chú con cháu tơi ngồi mà lại nhảy nhót. Toàn bộ đã chuẩn bị sẵn sàng lắng nghe giọng kểấm áp của người chiến sĩ.


thịt. Bữa ăn trước tiên ấy xuất xắc thật, một giở ăn bình thường thơi tuy vậy dù muốnqn chú cũng chẳng thể qn được.

Tơi thấy dường như đơi đôi mắt chú rưng rưng. Cả tôi nữa, tôi vừa cảm nhận được mộtthứ cảm tình “gia đình” rất đặc trưng của những người dân lính…

- Cơ nhỏ bé này sao đột nhiên thộn bạn ra thế?- Chú ơi, con cháu đói quá!

Vừa khi đó một chú khắp khu lều gọi phần đông người.- bạn bè ơi, đi ăn uống cơm nào!

Vậy là tôi lại được gặp lại bữa ăn trước tiên ở tiểu đội của lãnh đạo trưởng rồi!

Ăn xong, các chú lại quây quần bên đống lửa, tiếng bọn ghi ta vang lên hòa cùngtiếng hát của rất nhiều người lính. “Xe ta bon trên phần đa dặm đường, giữa làng quê tabăng qua bao suối đèo, đồi nương nhưng xe ta băng ra chiến trường…”

Khúc quân hành ấy cứ ngân vang, ngân vang, vọng khắp khu rừng…T ôi vẫn trở lạicon đường mang lại trường từ bao giờ mà khúc hát vẫn âm vang khiến cho lịng tơi xaoxuyến mãi.

Viết bài xích tập có tác dụng văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 9

Nhân thời gian kỉ niệm ngày thành lập quân nhóm nhân dân và quốc phịng tồn dân, ngày22 mon 12, để chúng tôi hiểu thêm về lịch sử dân tộc chiến đấu của dân tộc, đơn vị trường đãmời đoàn cựu chiến binh về thăm và trị chuyện. Trong đồn đãi biểu đó, tơi bắt gặpmột tín đồ lính trên ngực gắn các huân chương với trong buổi lễ chú đã giới thiệumình là người lính lái xe trong bài thơ về tiểu team xe khơng kính của Phạm TiếnDuật. Cuối buổi, tơi đang lân la đến gặp mặt và tất cả cuộc rỉ tai thú vị với chú.


Chúng quyết phá cho bởi được. Chúng thả hàng vạn tấn bom, cày xới nhữngkhung đường, đốt cháy phần nhiều khu rừng. Hàng nghìn cây vẫn đổ, mng thú mất chỗở. Đã có khá nhiều người bổ xuống để bảo đảm an toàn con đường. Tuy Mĩ đánh phá kịch liệt thật,nhưng số đông đoàn xe vận tải vẫn đêm ngày nối đuôi nhau trên con đường, đem theo
bao lương thực, vũ khí đạn dược cho mặt trận miền Nam. Kể một lúc, chú lạimỉm cười với nói cùng với tôi:

– con cháu thấy đấy, cuộc chiến đấu của những chú trải qua biết bao gian khổ, cực nhọc khăn.Những năm mon ác liệt này đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sử của dân tộc ta oanhliệt hào hùng. Trên tuyến đường Trường tô giặc Mĩ tiến công phá cực kỳ ác liệt; bomMĩ cày xới khu đất đai, phá hỏng những bé đường, đốt cháy mọi cánh rừng, phá huỷbiết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta. Nhưng lại khơng bởi vì "bom rơi đạn lạc"như vậy mà những chú lùi ý chí, các đồn xe vận tải ngày tối nối đi nhau ra tiềntuyến, các chú cịn bắt buộc đi trong bóng đêm theo sự phía dẫn của các cơ thanh niênxung phong để tiến về phía trước trong màn tối sâu thẳm của rừng hoang. Tất cả hơmtrời buổi tối Mĩ phát hiện tại ra, ta chăm chở qua rừng, lũ chúng đang thả bom để khôngcho ta qua, phá vỡ loại cầu nối Bắc – Nam. Nhưng đặc biệt quan trọng hơn cả là đồn xe pháo vậntải khơng có kính do bị "bom giật bom rung kính vỡ lẽ đi rồi". Bom đạn trải xuốnghàng loạt khiến nào là kính, như thế nào là đèn vỡ, mui xe pháo bẹp, như thế nào là thùng xe pháo xước…Khơng có đèn quá qua hàng Trường sơn đầy nguy hại như cầm mà các chú vẫnhoàn thành giỏi nhiệm vụ đánh Mĩ, chạy dọc ngôi trường Sơn. Chằng khác gì "châuchấu đá xe", Mĩ với từng nào thiết bị tối tân để đánh ta nhưng họ đã thừa quanhững cực khổ để tấn công chúng. Chú còn lưu giữ trên những cabin các cái xe như thế,bọn chú khơng cỏ đồ gì để che chắn cả, gió ghé vào mặt với theo từng nào là bụi.Gió bụi của ngôi trường Sơn làm mắt cay xè, tóc bạc đãi trắng như bạn già cịn khía cạnh thìlấm lem như thằng hề vậy, nắm mà không một ai cần rửa, phì phà châm điếu thuốc hútngang nhiên, ai nấy quan sát nhau rồi mỉm cười giòn giã vang khắp hàng Trường Sơn.


Cháu biết khơng: tín đồ lính Trường tô năm xưa giản dị, đối kháng sơ lắm. Để trải quanhững tháng ngày ấy những chú đề nghị vượt qua biết từng nào gian lao vất vả mà đặcbiệt là phải biết vượt qua bao gồm mình, tất cả ý chí hành động cao. Quá qua những khókhăn như thế con bạn mới gọi được sức chịu đựng của chính mình thật kỳ diệu. Xekhơng kính cũng là 1 thú vị vị ta hoàn toàn có thể nhìn cả bầu trời, khơng gian rộng lớnkhống đạt như ùa vào phòng lái, phần đông ngơi sao đều nhận thấy và số đông cánh chim
chạy trực tiếp vào tim. Trọng điểm hồn người đồng chí vui phơi phới, thiệt đúng là:

Xẻ dọc Trường tô đi cứu giúp nước,Mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Trên con đường Trường Sơn, mỗi một khi các chú gặp nhau thì thơng qua cửa ngõ kính bắttay. Đó là sự động viên, truyền thêm sức mạnh cho nhau nhằm vượt qua cực nhọc khăn. Mỗikhi giữa rừng, bên nhà bếp Hoàng cố sưởi ấm bao trái tim bạn chiến sĩ, những chú nghĩtừng chung chén chung đũa có nghĩa là một gia đình, là tín đồ trong một nhà rồi đấy cháuạ. Một cử chỉ nhỏ của người đồng chí cũng khiến cho họ gắn bó thêm, xiết chặt tìnhđồng đội.

Được nghe chú kể số đông vất vả ấy tơi thật khâm phục hơn tình bằng hữu đồng đội,lòng dũng mãnh hiên ngang của fan chiến sĩ. Tơi thầm mơ ước trên nhân loại khơngcịn chiến tranh để cuộc sống mãi thanh bình.

Viết bài xích tập làm văn số 3 lớp 9 đề 2 chủng loại 10

Hè vừa mới rồi tôi được trở lại thăm quê nội, điều có tác dụng tôi vô cùng bất thần và sung sướngđó là được ngồi cạnh một người lính mà trước đây đó là người tài xế trong đội xeđược Phạm Tiến Duật mô tả trong bài xích thơ: Tiểu nhóm xe khơng kính năm đó.

Người quân nhân của tiểu đội xe khơng kính năm đó hiện thời đã già, mái tóc vẫn điểm bạc,ơng bùi ngủi kể mang lại tôi nghe trong những năm tháng kịch liệt của cuộc chống chiến, vềnhững kỉ niệm của tiểu nhóm xe không kính huyền thoại.

Thời đặc điểm đó cuộc binh đao của dân tộc ta khôn cùng ác liệt, những con đườnghuyết mạch luôn luôn được bảo đảm an toàn chặt chẽ, bom đạn của quân thù cũng tập trung bắn pháở đều nơi đây. Ngày đó chú làm nhiệm vụ lái xe đi lại lương thực vũ khícho tiền con đường và đi qua con đường Trường Sơn định kỳ sử.

ung dung, thản nhiên. Khơng tất cả vật chắn, các chú càng dễ dãi nhìn đầy đủ vật xungquanh mình, chú ý trời, chú ý sao, với thấy yêu quê hương hơn, có ý thức chiến đấuhơn.

Lái xe khơng có kính nên bụi bám đầy người, mỗi một khi dừng lại, bạn hữu nhìn nhauthấy người nào thì cũng trắng xóa thì cứ cười cợt ha ha cùng với nhau. Đến giờ đồng hồ đi, những chú lạingồi lên các cái xe đó. Bom đạn đêm ngày vẫn dội bên trên đầu, ngay giáp chân,sống bị tiêu diệt rất ý muốn manh nhưng các người chiến sỹ ấy vẫn luôn luôn lạc quan, yêuđời, coi tử vong nhẹ nhàng, khơng tất cả gì kinh sợ cả

Người chiến sỹ ấy đã kể đến tôi nghe trên gần như cung đường chuyển vận đó chúln được chạm chán những người bạn, những người dân đồng đội của mình. Bao hàm ngườichỉ gặp mặt một lần rỗi lâu dài ra đi. Họ bắt tay nhau qua ô cửa kính để sưởi nóng tìnhđồng đội. Thỉnh thoảng họ dùng bữa cơm cùng mọi người trong nhà bên bếp Hoàng gắng với phần đông cáibát, đôi đũa cần sử dụng chung, gắn bó bên. Người đồng chí lặng người đi khi đề cập đếnnhững kỉ niệm tình nghĩa ấy. Rồi những giây phút nghỉ ngơi trên dòng võng đu đưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của không ít cung đường đã đi qua. Không chỉ là kể nhữngchuyện về tiểu nhóm xe của mình, người chiến sỹ cịn cho tơi thấy được sự dũng cảmcủa các cơ gái tuổi teen xung phong. Nhiệm vụ của những cô là luôn đảm bảo an toàn chonhững chuyến xe pháo thông suốt.

Tôi hỏi người đồng chí rằng, những chú đi trên các chiếc xe trong yếu tố hoàn cảnh như vậymà các chú cứ đi phăng phăng được sao? Người chiến sỹ ấy vẫn nói một câu làm cho tôithật sự xúc động. Các chú chạy phăng phăng để dành lại độc lập, chạy về miền Namruột thịt đang cần những chú ngơi nghỉ phía trước. Tơi thấy những người dân lính lái xe khi ấy thậtdũng cảm, học đã sống và pk hết mình do tổ quốc. Chính ý chí và tinh thầncủa chúng ta đã góp thêm phần tạo nên chiến thắng vẻ vang cho dân tộc.

Xem thêm: Hình Xăm Mini Giá Bao Nhiêu Tiền 2021: Xăm Chữ, Hình Xăm Mini?

Đã mang lại lúc người đồng chí ấy yêu cầu xuống xe, tôi chia tay chú vào niềm tiếc và
xúc động. Tôi siêu khâm phục những người dân lính lái xe lúc ấy, tơi đang tỏ lịng biết ơnhọ bằng phương pháp học tập thật tốt, để đóng góp phần xây dựng và đảm bảo nước công ty ngày cànggiàu mạnh.


i: https://vndoc.com/tai-lieu-hoc-tap-lop-9

Tài liệu liên quan


*
kể lại cuộc chạm mặt gỡ người lính lái xe trong BTVTĐXKK của PTD pot 4 4 43
*
Hãy tưởng tượng và nói chuyện với tín đồ lính tài xế trong tác phẩm bài xích thơ về tiểu nhóm xe không kính pdf 3 10 73
*
Hãy tưởng tượng rằng bản thân được gặp người quân nhân lái xe cộ trong bài bác thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật - văn chủng loại 4 14 164
*
Hãy tưởng tượng em gặp mặt lại người lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu nhóm xe không kính 1 14 50
*
tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với fan lính lái xe ko kính 3 11 114
*
bài xích 4: Em hãy tưởng tượng gặp gỡ lại một fan lính lái xe trong bài bác thơ về tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy đề cập về cuộc gặp gỡ và chat chit đó 3 3 4
*
bài xích 3: Em hãy tưởng tượng gặp lại một fan lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu nhóm xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy kê về cuộc chạm mặt gỡ và nói chuyện đó 2 2 6
*
bài xích 2: Em hãy tưởng tượng gặp lại một tín đồ lính lái xe trong bài bác thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiên Duật. Em hãy nói về cuộc chạm chán gỡ và truyện trò đó. 2 2 2
*
Hãy tưởng tượng mình chạm chán lại tín đồ lính tài xế trong bài bác Bài thơ về tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy lập dàn ý dự con kiến cho nội dung bài viết về cuộc chạm mặt gỡ và chat chit đó. 3 4 23
*
Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và chuyện trò với fan lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu nhóm xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài bác văn nhắc lại cuộc chạm chán gỡ và truyện trò đó. 2 4 11
*


(34.4 KB - 23 trang) - cài Kể lại buổi gặp gỡ gỡ fan lính lái xe trong bài xích thơ về tiểu team xe không kính - bài viết số 3 lớp 9 đề 2 hay độc nhất