KỂ LẠI CUỘC GẶP GỠ VỚI THẦY CÔ GIÁO CŨ

     
Home/ Môn học/Văn/Nhân kỷ niệm ngày 20/11 ,em cùng chúng ta đến thăm thầy cô giáo cũ hãy nhắc lại cuộc gặp gỡ gớ lại đầy cảm động đó.

Bạn đang xem: Kể lại cuộc gặp gỡ với thầy cô giáo cũ


Nhân lưu niệm ngày 20/11 ,em cùng các bạn đến thăm thầy cô giáo cũ hãy nhắc lại cuộc chạm mặt gớ lại đầy cảm hễ đó.


Nhân lưu niệm ngày 20/11 ,em cùng các bạn đến thăm thầy thầy giáo cũ hãy kể lại cuộc gặp gỡ gớ lại đầy cảm hễ đó.


*

Trong tuổi thơ của mỗi người, người nào cũng có những kỉ niệm lưu niệm về thầy, cô giáo cũ của mình, gần như kĩ niệm đẹp mắt xen lẫn nỗi bi hùng đều được tương khắc sâu trong tâm trí của bọn chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không khi nào quên, kỉ niệm sâu sắc về một fan thầy đáng kính của tôi.

Xem thêm: Những Câu Chuyện Kể Cho Be Trước Giờ Đi Ngủ Mẹ Không Sợ Cạn Nội Dung

Kỉ niệm đó tôi chẳng thể nào quên. Ngày thứ nhất đến trường, cùng với bao cảm giác mới lạ, hổ ngươi ngùng, vật gì với tôi cũng thật mới lạ, đồng đội mới, thầy cô mới,… Ngày đó, tôi vẫn chính là cậu nhỏ xíu nép sau lưng mẹ, hại sệt nhìn ngắm chúng ta cùng trang lứa, đông đảo anh gần như chị đã vui đùa, chạy nhảy. Buổi lễ khai giảng kết thúc, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của bản thân để học buổi học đầu tiên và gặp mặt gỡ thầy cô giáo công ty nhiệm của mình và cũng là tín đồ sẽ gắn thêm bó với tôi trong suốt thời hạn học tè học. Ra khỏi vòng tay của mẹ bước vào lớp, tôi cảm giác rất hồi hộp và lo lắng. Xung quanh tôi phần đông thứ đều mới lạ, tôi xa lạ ai, cũng trù trừ gì về khu vực đây. Vừa bước vào lớp, tôi đang không kìm lấy được lòng mà òa khóc. Tôi khóc nức nở, nước mắt, nước mũi tèm nhem. Một vài ba đứa trẻ con thấy tôi khóc, cũng òa khóc theo. Vậy là rất nhiều tiếng khóa òa thút thít ban đầu vang lên. Chợt gồm môt bàn tay để lên vai tôi. Đôi bàn tay nhỏ gầy tuy vậy thật ấm cúng làm tôi cảm thấy yên tâm hẳn. Hóa ra đôi bàn tay ấy là của thầy Hòa- chủ nhiệm lớp tôi lúc ấy. Thầy mỉm cười, xoa đầu tôi vànhẹ nhàng trấn an cả lớp. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy đã và đang điểm bạc, khuôn phương diện thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc hẳn thầy đã gồm mấy chục năm long đong với học sinh.

Thầy bước đi bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng với thầy nói: chào các con, thầy tên là Nguyễn Viết Hòa, thầy sẽ nhà nhiệm lớp các con trong veo bậc đái học. Giọng thầy thật nóng áp, dịu nhàng, làm cho những lưu ý đến trong đầu tôi về một bạn thầy giáo nhà nhiệm thật khó tính và nghiêm khắc gần như tan biến. Sau khi giới thiệu chúng tôi, thầy ban đầu dạy cho chúng tôi những bài học thứ nhất mà cũng là những bài học đầu đời dạy dỗ tôi bắt buộc người. Thầy viết mọi nét chữ trước tiên chậm rãi, nắn nót trông thiệt đẹp. Sau khoản thời gian viết dứt đề bài, thầy hỏi shop chúng tôi có thấy rõ không, một và các bạn ngồi phía dưới do đôi mắt kém phải không thấy ngay tắp lự được thầy chỗ khác cho phù hợp. Vào buổi học thầy đến tận nơi của từng tín đồ để chỉ cho shop chúng tôi những nơi không hiểu, đông đảo chỗ yêu cầu chỉnh sửa. Cuối giờ, thầy cho công ty chúng tôi xếp mặt hàng ra về, mọi người đi về khôn cùng thẳng hàng, giờ cười nghịch của một vài chúng ta đã làm cho xôn ao mọi sân trường. Buổi học thứ nhất đã ngừng như vậy đó, thầy sẽ để lại cho tôi những xem xét về một tín đồ thầy chủng loại mực. đều buổi học sau, thầy chặt chẽ với những bạn lười học, tâng bốc những chúng ta ngoan. Giờ đồng hồ ra chơi, thầy hầu như ra nghịch cùng bọn chúng tôi, thầy chơi phần đông rò đùa dân gian cùng với chúng tôi, chú ý khuôn mặt thầy lúc đấy thật xứng đáng yêu, quan sát kĩ thầy, tôi có cảm hứng khuôn khía cạnh thầy rất giống khuôn phương diện ông nội tôi. Ông tôi đã hết từ lúc tôi còn nhỏ, các kỉ niệm đẹp nhất của ông và tôi số đông được tôi tự khắc ghi.

Nhìn thầy, tôi cảm giác nhớ mang đến ông, nhớ mang lại cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi ngay tức khắc chạy vào chống học, ngồi trong góc khóc. Cơ hội đó có 1 bàn tay ném lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao hoàn toàn có thể kiềm chế được. Thì ra đó đó là thầy, thầy khẽ nói cùng với tôi:” Thành, sao nhỏ khóc, nói ra nhằm thầy phân chia sẽ với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận ra sự yên ủi của thầy, tôi càng khóc to lớn hơn. Sau hôm đó tôi cảm xúc được thầy ân cần nhiều hơn.

Xem thêm: Hàm Trị Tuyệt Đối Trong C / C++, Hàm Abs() Trong C / C++

Vào một hôm, vì tôi không học bài xích nên bị điểm kém, thầy ngay tắp lự mắng tôi, tôi lập tức chạy về vị trí ngồi, trong tâm địa tôi cảm giác rất tức thầy. Vào giờ ra nghịch thầy ko ra nghịch với các bạn như đầy đủ khi, thầy xuống địa điểm tôi. Thầy nói:”thầy xin lỗi em bởi đã quá nặng trĩu lời, nhưng mà em là lớp trưởng đề nghị phải gương mẩu cho

các chúng ta noi theo…. Thầy giảng lại cho tôi bài tôi không hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy ân hận hận vô cùng, ăn năn vì đã có tác dụng thầy buồn. Tôi tự hứa hẹn sẽ nỗ lực phấn đấu tốt hơn.