Người Ăn Xin Của Tuốc-Ghê-Nhép

     
*
*
*

Khi vẫn đi trên phố, cậu bé xíu gặp chuyện gì?

*


Người ăn xin

dịp ấy, tôi đã đi trên phố. Một người ăn mày già lụm cụm đứng tức thì trước mặt tôi.

Bạn đang xem: Người ăn xin của tuốc-ghê-nhép

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc với giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh bần cùng đã gặm nát nhỏ người cực khổ kia thành xấu xí biết dường nào!

Ông già chìa trước khía cạnh tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp giúp.

Tôi lục tìm không còn túi nọ túi kia, không tồn tại tiền, không tồn tại đồng hồ, không có cả một mẫu khăn tay. Trên tín đồ tôi chẳng tài giỏi sản gì.

Người hành khất vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chưa bao giờ làm bí quyết nào. Tôi cầm cố chặt rước bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì khiến cho ông cả.

Người ăn xin nhìn tôi châm bẩm bằng hai con mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở niềm vui và tay ông cũng xiết đem tay tôi:

- con cháu ơi, cảm ơn cháu ! bởi thế là con cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khan đặc.

khi ấy, tôi bỗng hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa cảm nhận chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, sống lưng còng, lờ đờ chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như tất cả pha sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, không kiềm giữ lại được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) siêng chú, lâu ko chớp đôi mắt và gồm ý dò hỏi.


Con hãy điền trường đoản cú vào khu vực trống để hoàn thành xong đoạn văn sau:

*


Người ăn uống xin

thời điểm ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn mày già lụm cụm đứng tức thì trước khía cạnh tôi.

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc với giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, quần áo tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh túng bấn đã gặm nát con người âu sầu kia thành rất xấu biết dường nào!

Ông già chìa trước khía cạnh tôi bàn tay sưng húp, dơ thỉu. Ông rên rỉ mong xin cứu vớt giúp.

Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không tồn tại đồng hồ, không tồn tại cả một cái khăn tay. Trên bạn tôi chẳng có tài năng sản gì.

Người hành khất vẫn chờ tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chẳng biết làm biện pháp nào. Tôi cố gắng chặt rước bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không tồn tại gì khiến cho ông cả.

Người hành khất nhìn tôi chằm chằm bằng hai con mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở thú vui và tay ông cũng xiết mang tay tôi:

- con cháu ơi, cảm ơn con cháu ! bởi vậy là cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bởi giọng khản đặc.

khi ấy, tôi bỗng dưng hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa cảm nhận chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, sống lưng còng, chậm trễ chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như gồm pha nhan sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, không kiềm giữ lại được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, xứng đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu ko chớp mắt và gồm ý dò hỏi.


Hình hình ảnh ông lão ăn mày đáng thương như thế nào?

*


Trước tình cảnh đáng thương của ông lão, cậu bé nhỏ đã có hành vi gì?

*


Người nạp năng lượng xin

thời điểm ấy, tôi đang đi trên phố. Một người hành khất già lụm cụm đứng ngay trước phương diện tôi.

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo xống tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh bần cùng đã gặm nát con người khổ cực kia thành xấu xí biết dường nào!

Ông già chìa trước phương diện tôi bàn tay sưng húp, dơ thỉu. Ông rên rỉ mong xin cứu vãn giúp.

Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không tồn tại tiền, không có đồng hồ, không tồn tại cả một cái khăn tay. Trên tín đồ tôi chẳng có tài sản gì.

Người hành khất vẫn ngóng tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi vắt chặt mang bàn tay run rẩy kia:

- Ông chớ giận cháu, cháu không tồn tại gì khiến cho ông cả.

Người ăn mày nhìn tôi chăm chăm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết đem tay tôi:

- cháu ơi, cảm ơn cháu ! do vậy là con cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.

khi ấy, tôi bỗng nhiên hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, lưng còng, chậm rãi chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như bao gồm pha sắc đẹp máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, không kiềm duy trì được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) siêng chú, lâu không chớp mắt và có ý dò hỏi.


Người ăn uống xin

lúc ấy, tôi vẫn đi trên phố. Một người ăn mày già lụm cụm đứng ngay lập tức trước khía cạnh tôi.

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc cùng giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh bần hàn đã gặm nát con người khổ cực kia thành xấu xí biết nhịn nhường nào!

Ông già chìa trước phương diện tôi bàn tay sưng húp, dơ thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.

Tôi lục tìm không còn túi nọ túi kia, không tồn tại tiền, không có đồng hồ, không có cả một mẫu khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.

Người hành khất vẫn chờ tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chẳng biết làm phương pháp nào. Tôi cầm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không tồn tại gì để cho ông cả.

Người ăn xin nhìn tôi chăm chắm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:

- cháu ơi, cảm ơn con cháu ! bởi vậy là cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bởi giọng khan đặc.

khi ấy, tôi bỗng hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, sống lưng còng, chậm rãi chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như bao gồm pha nhan sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, không kiềm duy trì được.

Xem thêm: Liệu Rằng Áo Da Bị Nổ Có Sửa Được Không ? Sửa Quần Áo Áo Da Bị Nổ Archives

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, xứng đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu ko chớp mắt và gồm ý dò hỏi.


Hành cồn và khẩu ca ân yêu cầu của cậu bé chứng tỏ cảm xúc của cậu so với ông lão nạp năng lượng xin như thế nào?

*


Người ăn uống xin

thời gian ấy, tôi đã đi bên trên phố. Một người ăn mày già lụm cụm đứng ngay trước khía cạnh tôi.

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc cùng giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo xống tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh bần hàn đã gặm nát nhỏ người gian khổ kia thành thiếu thẩm mỹ biết dường nào!

Ông già chìa trước phương diện tôi bàn tay sưng húp, không sạch thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu vãn giúp.

Tôi lục tìm không còn túi nọ túi kia, không có tiền, không tồn tại đồng hồ, không tồn tại cả một mẫu khăn tay. Trên bạn tôi chẳng tài giỏi sản gì.

Người ăn mày vẫn hóng tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chưa biết làm biện pháp nào. Tôi nỗ lực chặt mang bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không tồn tại gì khiến cho ông cả.

Người ăn mày nhìn tôi chăm chắm bằng hai con mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết đem tay tôi:

- cháu ơi, cảm ơn cháu ! bởi thế là cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.

khi ấy, tôi bất chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, lưng còng, lừ đừ chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như tất cả pha sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, ko kiềm giữ được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) siêng chú, lâu không chớp mắt và bao gồm ý dò hỏi.


Người ăn xin

thời điểm ấy, tôi sẽ đi trên phố. Một người hành khất già lọm khọm đứng ngay lập tức trước khía cạnh tôi.

Đôi mắt ông lão đỏ đọc với giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, quần áo tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh túng bấn đã gặm nát con người cực khổ kia thành không đẹp biết dường nào!

Ông già chìa trước khía cạnh tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ mong xin cứu giúp.

Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không tồn tại tiền, không tồn tại đồng hồ, không tồn tại cả một mẫu khăn tay. Trên tín đồ tôi chẳng tài năng sản gì.

Người hành khất vẫn hóng tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chẳng biết làm giải pháp nào. Tôi nắm chặt rước bàn tay run rẩy kia:

- Ông chớ giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.

Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở thú vui và tay ông cũng xiết đem tay tôi:

- cháu ơi, cảm ơn cháu ! bởi vậy là con cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khản đặc.

khi ấy, tôi tự dưng hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, lưng còng, chậm rì rì chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như có pha sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, không kiềm giữ lại được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, xứng đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu không chớp đôi mắt và có ý dò hỏi.


Người nạp năng lượng xin

dịp ấy, tôi đã đi bên trên phố. Một người ăn mày già lụm cụm đứng ngay trước mặt tôi.

Đôi đôi mắt ông lão đỏ đọc với giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, xống áo tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh túng thiếu đã gặm nát nhỏ người đau buồn kia thành xấu xí biết dường nào!

Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, dơ thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.

Tôi lục tìm không còn túi nọ túi kia, không tồn tại tiền, không có đồng hồ, không tồn tại cả một chiếc khăn tay. Trên fan tôi chẳng có tài năng sản gì.

Người ăn xin vẫn chờ tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chưa bao giờ làm biện pháp nào. Tôi vắt chặt đem bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.

Người ăn xin nhìn tôi châm bẩm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở thú vui và tay ông cũng xiết rước tay tôi:

- con cháu ơi, cảm ơn con cháu ! bởi vậy là con cháu đã mang lại lão rồi. - Ông lão nói bởi giọng khan đặc.

lúc ấy, tôi bỗng dưng hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận thấy chút gì của ông lão.

(theoTuốc-ghê-nhép)

Lọm khọm: (dáng vẻ) già yếu, sườn lưng còng, chậm trễ chạp.

Đỏ đọc: rất đỏ, như bao gồm pha nhan sắc máu.

Giàn giụa: (nước mắt) tràn ra nhiều, ko kiềm duy trì được.

Thảm hại: (dáng vẻ) khổ sở, xứng đáng thương.

Chằm chằm: (nhìn) chăm chú, lâu không chớp mắt và bao gồm ý dò hỏi.


Người nạp năng lượng xin

thời điểm ấy, tôi đã đi trên phố. Một người ăn xin già lụm cụm đứng tức thì trước khía cạnh tôi.

Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo xống tả tơi thảm hại... Chao ôi! Cảnh bần cùng đã gặm nát bé người khổ sở kia thành thiếu thẩm mỹ biết nhịn nhường nào!

Ông già chìa trước khía cạnh tôi bàn tay sưng húp, không sạch thỉu. Ông rên rỉ mong xin cứu vãn giúp.

Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không tồn tại đồng hồ, không có cả một mẫu khăn tay. Trên fan tôi chẳng có tài năng sản gì.

Người ăn xin vẫn chờ tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.

Tôi chẳng biết làm giải pháp nào. Tôi cụ chặt mang bàn tay run rẩy kia:

- Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.

Người ăn xin nhìn tôi châm bẩm bằng hai con mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở niềm vui và tay ông cũng xiết đem tay tôi:

- cháu ơi, cảm ơn cháu ! vì vậy là cháu đã đến lão rồi. - Ông lão nói bằng giọng khan đặc.

Xem thêm: Cách Thờ Cúng Phật Bà Quan Âm Từ A, Mẫu Bàn Thờ Mẹ Quan Âm Đẹp

khi ấy, tôi thốt nhiên hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa cảm nhận chút gì của ông lão.