TÔI CÓ CHỜ ĐÂU CÓ ĐỢI ĐÂU

     
Không tương đương với những bài xích thơ viết về ngày xuân thường rộn ràng tấp nập vui tươi, bài bác thơ Xuân này là một trong bài thơ Xuân thảm thảm kịch cho mùa xuân với sự chán ghét tiêu cực đến loại mùa mà ai ai cũng cũng hân hoan xin chào đón, trừ người sáng tác bài thơ. Có lẽ rằng khi bên thơ đáng yêu của bọn chúng ta, thi sĩ Chế Lan Viên viết bài xích thơ Xuân này thì hẳn là ông đang đeo một cặp kiếng black thui. Và cùng với tài năng của mình, thi sĩ tài danh, tác giả của tập thơ Điêu Tàn nổi tiếng đã viết phải một bài bác thơ Xuân bi quan nhất trường đoản cú xưa mang lại nay, và buồn hơn thế từ nay trở lại... Xưa.

Bạn vẫn xem: Tôi bao gồm chờ đâu bao gồm đợi đâu




Bạn đang xem: Tôi có chờ đâu có đợi đâu

*

Vốn ở trong lớp người bi thảm chủ nghĩa, người sáng tác đã lấp một màu sắc đen bi thiết thê thảm lên một mùa xuân thê thảm buồn. Cả bài xích thơ là như cả một trận đánh không thành ngăn chặn lại mùa xuân, trận đánh lạ đời của một bên thơ chống lại một kẻ thù cũng lạ lùng hơn nữa. Bên cạnh đó chúng ta thấy mười sáucâu thơ 7 chữ (thất ngôn) này như mười sáu kẻ thất trận thua thảm đang lầm lũi rút đi vào lúc mùa xuân phơi tếch đang tiến đến mà ko một quyền năng nào rất có thể cản được. Với lối viết nặng tính ẩn dụ thâm nám sâu của một nhà Nho đã không còn thời Nho, cùng với việc cay nghiệt của một kẻ sĩ bất đắc chí, Chế Lan Viên đã đem vào bài thơ của ông phần lớn hình tượng quái lạ nhất, rất dị nhất và cũng rất khác ai nhất...Cái Xuân buồn tại chỗ này như ngơi nghỉ trong bi thiết ra ngoài. Với câu thơ của Nguyễn Du : "Người buồn cảnh bao gồm vui đâu bao giờ". Nỗi buồn, nỗi khổ cực như ngự trị trong lòng tác giả trong những lúc Xuân vẫn chính là xuân vui mừng của trần gian thì trong khi nỗi buồn, nỗi đau khổ như nhân đôi vậy :Là một công ty thơ tài năng, Thi sĩ chúng ta Chế của chúng ta đã nghịch ngông bởi những hình tượng thơ phá cách quái đản nhất như gom hoa tàn lá rã để gia công "công sự phòng thủ" chống ... Xuân. Chúng ta thật tưởng ngàng khi đọc những câu thơ hay mà lại tứ thơ thì thật kỳ lạ lùng, bất ngờ "Ai đâu trở lại mùa thu trước" chỉ để đưa những hoa tàn lá úa của ngày thu trước, rất nhiều thứ loại bỏ vì không hề xuân nữa về đê che đường chống Xuân sang. Phần đông câu thơ lãng mạng ông viết luôn luôn nhắc cho mùa Thu, cái mùa thu của bi quan thảm chia ly mà ông mang ra để làm đồng minh solo với mùa xuân mà ông thù ghét :Là một tín đồ tân học dẫu vậy cũng giỏi về cựu học, công ty thơ sẽ chắt search những biểu tượng đắt tuyệt nhất cho bài xích thơ Xuân tàn Xuân mạt của ông.Phải sống trong thời Pháp thuộc, nói giờ Tây và cư xử như người Tây với câu nói cửa miệng đầy khi mạn : "Cest lavi" "Đời là thế..." thì mới có thể hiểu hết cái ý nghĩa sâu sắc rằng, dòng đáng mỉm cười thì khóc, mẫu đáng khóc thì mỉm cười theo thời thượng Paris hồi đó. Chẳng hạn như khi ta ý muốn bỏ rơi một cô nhân tình hoài không được, hốt nhiên một ngày cơ cô ấy đến gặp gỡ ta xin chia tay để đi mang chồng, thì ta đề xuất sụt sùi làm ướt phổ biến cái khăn hương thơm xoa đến đúng điệu. Còn lúc ta thua bài sạch cả một sản nghiệp được vượt kế, khi những đồng tiền cuối cùng của ta lọt mất hút vào trong túi nhà chiếc thì ta yêu cầu bật mỉm cười thành giờ đồng hồ rồi khệnh khạng ra về, phớt thức giấc như thất bại vài đồng xu lẻ.

Xem thêm: Top 10 Bài Thơ 20 - Top 10 Bài Thơ Về Ngày 20/11 Hay Và Ý Nghĩa



Xem thêm: Giá Cây Kim Ngân Để Bàn Làm Việc, Giá Cây Kim Ngân Để Bàn

Tuy nhiên biết về đơn vị thì cũng ra đê ở, hoặc lao đi ra ngoài đường lấy xe hơi đâm vào đầu mình. Với thuật ngữ là khóc ba tiếng, cười bố tiếng là như thế.Trở lại bài bác thơ thì ta phát âm về biểu tượng đứa trẻ đo đắn khóc lại bật cười cơ mà thi sĩ họ Chế đã gửi vào bài thơ Xuân của ông ác nghiệp đến cố nào.Cuối thuộc thì hai câu thơ cổ thứ hạng Lý Bạch, Thôi Hiệu kết lại bài bác thơ cho biết thêm ông sẽ thua ngày xuân thẳng cẳng. Nhưng cũng giống như một đứa trẻ, ông vùng vằng giận dỗi cầu ao một chiếc điều cỏn con chỉ vì điều ấy cũng ghét xuân, chống xuân như ông. Đó là mùa thu qua hình mẫu quá nhỏ dại bé, quá muốn manh của một cánh chim thu đi lạc bằng những câu thơ cảm thán lập lại.Cần phải nhắc đến Chế Lan Viên như một nhà thơ lập dị tuy vậy đầy tài năng. Được coi như 1 thần đồng thơ lúc ông viết những bài bác thơ độ tuổi 9, 10. Cùng khi chưa thành niên, năm 17 tuổi ông vẫn xuất bản tập thơ lừng danh nhất của mình, tập thơ Điêu Tàn. Đó là 1 trong những tập tất cả nhiều bài thơ liên miên mộng mị, nửa điên nửa tỉnh, luôn luôn muốn lấp định hiện thực và cực kỳ thoát với tất cả thánh thần lẫn ma quỉ giữa một hoang cảnh của điêu tàn. Sự thất vọng vô vọng, sự hướng Thần thái thừa cùng với việc muốn nổi loạn đã có ông tung hê lên trong những vần thơ phá cách điên cuồng nhưng lại được viết hết sức đúng cách, đều câu thơ chỉn chu gọn gàng, đúng niêm phép tắc và vô cùng hay.Vẫn là những phát minh khác người, dị thường Chế thi sĩ đã đi được trên một tuyến đường riêng vì ông vun ra mang lại riêng ông. Bằng những trải nghiệm, bằng sự tinh tế và sắc sảo và bởi cả sự ngạo mạn đề cao cái Tôi, một đậm chất cá tính mà phần lớn nhà thơ to thường có, ông đã đến đỉnh của dòng đích riêng rẽ mình. Điều đáng bi tráng là ko lâu sau bài xích thơ Xuân này thì tuyến phố thơ riêng biệt biệt, quan trọng đặc biệt của con tín đồ tài hoa này bị cắt trở vì lịch sử vẻ vang đã quý phái trang mới, và cái Trang new này sẽ không dành cho ông một vị ráng xứng đáng. Thậm chí là có thời nó còn muốn vứt bỏ những đồ vật Thơ Điên như thơ của ông, giỏi thơ của thi sĩ Bùi Giáng Tiên Sinh. Ông loay hoay sống giữa hai thời cũ mới, cố biến đổi mình để tồn tại trong một cầm giới tàn nhẫn không giành riêng cho những công ty thơ. Ông như 1 pho tượng được tiến công bóng gửi lên bàn thờ cúng trang trọng, nhằm rồi nghỉ ngơi trên đó ông bất lực nhận thấy những kẻ đưa mình lên sẽ thủ cắp đa số xôi oẳn mà lại mà dân Thơ đạo tôn kính dâng lên mang lại ông...Chế Lan Viên đã về với cõi Thánh Thần của ông, cơ mà ông không chỉ để lạimột cái cây viết danh quan trọng nhất giữa những bút danh ở trong phòng thơ Việt Nam, cơ mà ông còn nhằm lại cỗ Di Cảo Chế Lan Viên trang bị sộ xứng danh với tăm tiếng ông. Cùng một thiếu nữ nối nghiệp cầm cây bút của ông. đơn vị văn nữ năng lực Phan Thị quà Anh cùng với tập truyện ngắn một thời đình đám "Khi tín đồ ta trẻ"Và hơn tất thảy, những bài bác thơ , trong các số ấy có bài xích thơ Xuân của Chế Lan Viên đã thành lập và hoạt động hơn nửa nắm kỷ và cũng từng đó thời hạn nó ngự trị trong thâm tâm người yyêu thơ toàn quốc thuộc những thế hệ không giống nhau, nhiều tầng lớp không giống nhau, thậm chí cả trong tim những kẻ thù không đôi trời thông thường với nhau một cách vững chắc và kiên cố và im bình nhất...Tôi tất cả chờ đâu, bao gồm đợi đâu.Đem đưa ra xuân lại gợi thêm sầu?-- cùng với tôi, tất cả như vô nghĩaTất cả không xung quanh nghĩa khổ đau!Ai đâu trở lại ngày thu trướcNhặt lấy mang lại tôi những lá vàng?Với của hoa tươi, muôn cánh rã,Về phía trên đem chắn nẻo xuân sang!Ai biết hồn tôi say mộng ảoÝ thu góp lại cản tình xuân?Có một fan nghèo băn khoăn tếtMang lì cái áo độ thu tàn!Có đứa con trẻ thơ chần chừ khócVô tình bỗng khét tiếng cười ran!Chao ôi! mong nhớ ! Ôi ước ao nhớMột cánh chim thu lạc cuối ngàn.