Môn ngữ văn

     

Đáp án với biểu điểmA – yêu cầu– Đúng thể nhiều loại tự sự.– Đủ ý, hành văn mạch lạc, rõ ràng– Có phối hợp sử dụng các biện pháp nghệ thuật, có ý thức miêu tảB – Dàn ýI – Mở bài bác (1 điểm)– giới thiệu về ngày đi học thứ nhất đáng ghi nhớ .– cảm hứng , ấn tượng chungII – Thân bài bác (8 điểm)1 –Chuẩn bị đi học (2 điểm)– cảnh sắc thiên nhiên , trọng tâm trạng (miêu tả cảnh và biểu đạt nội tâm)– sẵn sàng đến ngôi trường : cây bút thước , sách vở và giấy tờ , các vật dụng khác– trên đường đi tới trường : Cảnh đồ gia dụng , trọng tâm trạng , bạn bè2 – tới trường (3 điểm)– Cảnh ngôi ngôi trường : Cồng trường , sân trường , không khí nao nức , đông vui– Lớp học : phòng học bắt đầu , cô giáo , bằng hữu , vật dụng trong lớp .– vai trung phong trạng , cảm xúc trước những điều mới mẻ và lạ mắt .3 – vấn đề gây ấn tượng (3 điểm)– giáo viên , một vài các bạn trong lớp– vụ việc hoặc người chúng ta cùng bàn đáng ghi lưu giữ .– bài học đầu tiênIII – Kết bài bác (1 điểm)– Ý nghĩa của ngôi trường lớp đối với tuổi thơ .– Ấn tượng , xúc cảm sâu nhan sắc của phiên bản thân , lời tự hứa

Bài văn tham khảoThời học viên là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc sống của từng con bạn . Bởi vì vậy , đầy đủ kỉ niệm lắp bó với tuổi thần tiên ấy cũng trở nên không bao giờ phai nhạt trong trái tim khảm chúng ta. Với với tôi, mà lại không, với không hề ít người nữa, ngày khai trường trước tiên sẽ là hồi ức tươi sáng nhất, nhằm lại tuyệt vời sâu nhan sắc nhất.Ngày khai trường trước tiên của chúng ta như cố gắng nào?Còn với tôi, đó là 1 trong các buổi sang mùa thu trời vào xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ sáng sớm, rồi lại tất bật sẵn sàng cho tôi; nào xống áo đồng phục, sách vở, rồi nấu ăn sang cho tất cả nhà. Nhị mẹ bận bịu như vậy, tôi thì thầm tự nhủminhf phải dọn dẹp thật nhanh chóng để mẹ không phải nhắc nhở. Ấy vậy nhưng mà cứ một lúc người mẹ lại giục tôi “Quỳnh ơi nhanh lên nào không lại muộn tiếng mất!” lúc ấy, tôi nghĩ thầm, dĩ nhiên khai ngôi trường sẽ có rất nhiều chú công an, trường hợp mình đi muộn, bà bầu sợ mình có khả năng sẽ bị các chú ấy bắt buộc phải phải luôn mồm thúc tôi như vậy. Thế cho nên tôi quáng quàng cả lên, ăn vội mấy miếng cơm trắng rang và lúc này, fan giục bà mẹ tôi chở đi khai giảng sớm lại chính là tôi. Mẹ cười đôn hậu và nữ tính nói “Cứ rảnh thôi bé ạ, còn sớm mà, ăn cho no đã” Rồi tới lượt tía tôi chậm rì rì nói “Hôm nay nhỏ đã là học sinh lớp một rồi, phải ngoan cùng biết nghe lời mọi fan hơn nữa, không còn nhõng nhẽo, làm cho nũng bố mẹ như những em nhỏ nhắn nữa nghe chưa! trong lớp bé phải nỗ lực nghe giáo viên giảng bài, nỗ lực tập đọc, tập viết, dành được nhiều điểm 10, con có hứa với ba không?” Tôi lí nhí đáp: “Dạ, có ạ!” Tôi chào bố và ra sảnh lên xe, chị em chở cho tới trường. Nhỏ đường bây giờ thật đông đúc và nhôn nhịp, tôi nghe chị em bảo, bây giờ , các bạn, các anh những chị cũng đi khai học như tôi. Tôi thích thú và tò mò và hiếu kỳ về ngôi ngôi trường mới, không thể sợ chú công an như lúc trong nhà nữa. Tới rồi! Ngôi trường bắt đầu của tôi. Ôi! Đẹp quá! Tôi thốt lêntrong niềm sung sướng. Ngôi trường rộng lớn rãivaf khang trang, trong sân trường gồm cả một vũng nước trong vậy và vườn câyvowis đủ các lời hoa. Đến chỗ nào tôi cũng chỉ cho bà mẹ những phân phát hiện mới của mình.Tới sân trường, tôi được mẹ đưa vào hàng của lớp1A2. Chúng tôi, phần đa cô bé, cậu nhỏ bé học trò lớp 1bước vào lễ xin chào cờ đầu tiên. Tôi vướng mắc không hiếuao trên cổ của các cả nhà lớp lớn, người nào cũng đều đeo dòng khăn mầu đỏ. Trong tương lai tôi được chị em giải thích, nếu tôi nạm gắnghocj tập cùng đạt kết quả cao sẽ được kết nạp có tác dụng đội viên team thiếu niên tiền phong sài gòn và cũng trở thành được treo khăn quàng đỏnhuw các anh chị ấy.


Bạn đang xem: Môn ngữ văn


Xem thêm: Nhiệt Phân Hoàn Toàn 40 Gam Một Loại Quặng Đôlômit, Có Lẫn Tạp Chất


Xem thêm: Đề Bài: Cảm Nhận Về Thúy Kiều Trong Chị Em, Cảm Nhận Về Vẻ Đẹp Và Tài Năng Của Thúy Kiều


Sauk hi ngừng nghi lễ chào cờ, cô hiệu trưởng lên thông báo và căn dặn hopcj sinhnhieemj vụ năm học bắt đầu . Khi cô đánh đa số tiếng trống đầu tiên, cũng là lúc từng chùm bóng cất cánh sặc sỡ được thả lên trời. Buổi lễ chấm dứt và cửa hàng chúng tôi trở về lớp. Bất chợt, tôi nhận ra…mẹ, bà mẹ đâu rồi! Tôi tá hỏa đảo mắt khắp sân trường, vẫn ko thấy chị em đâu. Tôi òa lên khóc nức nở. Tự dưng tôi nhận biết có 1 bàn tay bỏ lên vai mình, tiếp đến là các giọng nói nhẹ nhàng “Em nhỏ nhắn ở lớp nào? Sao đứng ở chỗ này khóc cơ mà không vào lớp đi?” Tôi ngước mắt lên, một chi phệ tuổi hơn tôi, dáng cao gầy, tóc thắt 2 bên . Tôi vừa nói, tiếng nói nghen ngào trong tiếng khóc “Em…em học lớp 1A2. Em chẳng thấy mẹ chỗ nào cả hu …hu…” Chị phì mỉm cười rồi nói: “Em nhỏ bé ngốc, chắc bà mẹ em về rồi, em vào lớp đi, lúc nào học tuy nhiên thì mẹ sẽ tới đón” Tôi thơ ngây hỏi chị : “Chị ơi, thay lúc như thế nào học tuy vậy hả chị? Em nghe chị hàng xóm bảo phải học 12 năm cơ, vắt lúc làm sao em lớn em mập em new được chạm mặt mẹ à chị? À chị ơi, em trù trừ lớp 1A2 ” “Không cần đâu em à, em học tập từ bây giờ đến buổi trưa, mẹ sẽ tới đón”, vừa nói chị vừa dẫn tôi tới một phòng học tập “Đây là lớp 1A2, em nỗ lực học tập giỏi nhé! Thôi xin chào em. Chị cũng đề nghị về lớp đây!” Nói rồi chi chạy đi, thoắt cái đã hết thấy chị đâu nữa. Mãi về sau đây tôi new phát hiện nay , mình chưa hỏi tên, nhưng chiếc hình ảnhcao ốm và làn tóc thắt bím 2 bên của chiij sẽ để lại tuyệt hảo không lúc nào quên vào tôi.Tôi lao vào lớp, một cảm hứng thật nặng nề tả : kỳ lạ lẫm, kinh ngạc và chút đỉnh lo sợ. Cô giaosawps xếp vị trí ngồicho cửa hàng chúng tôi thật nhanh chóng. Chỉ cho đến lúc đã im vị trong chỗ ngồi mới, tôi mới gồm dịp quan gần kề lớp học tập , thầy giáo và những người dân bạn mới . Xúc cảm xa lạ phát triển thành đi đâu mất, thầy giáo nhắc chúng tôilaays sách vở và giấy tờ viết bài tập viết đầu tiên. Không khí trở bắt buộc vắng lặng. Sảnh trường vừa đông đúc, nhôn nhịp là thế, giờ đã không còn một nhẵn người. Giờ đây, tôi chỉ từ nghe thấy giờ lích chích của vài ba chú chim non cùng tiếng đọc bài bác của cô giáo…“Ngày thứ nhất đi học, người mẹ dắt tay tới trường, em vừa đi vừa khóc, bà mẹ dỗ dành yêu thương…Ngày đầu như vậy đó, giáo viên như mẹ hiền,…” Ngày thứ nhất ấy trôi qua, nhưng những cảm hứng sẽ không bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày ấy như chỉ mới là ngày ngày hôm qua mà thôi , hầu như vui , buồn, hạnh phúc, ưng ý thú, bỡ ngỡ, lo lắng trong ngày đầu cho tới lớp là đều dư âm tới tận mai sau.

(Hoàng thị Như Quỳnh- học viên lớp 8A4THCS Ngọc Lâm- khóa 2008- 2009)

•Nhận xét :–Bài viết đúng phương thức tự sự , tập trung thể hiên được chủ thể : tình yêu với ngôi trường lớp và học tập .–Bố viên rõ , lời đề cập trôi chảy, mạch lạc.–Nhiều nhân tố suy tư, biểu cảm, cảm xúc tương đối trong sáng, xứng đáng yêu.– chú ý : các yếu tố mô tả và biểu cảm chưa nhiều và ít tác dụng. Chưa áp dụng được những biên pháp tu từ đã học ngơi nghỉ lớp dưới. Lời thoại yêu cầu trình bè bạn đúng cáchvaf nỗ lực tọa điểm khác biệt trong bài văn.* bài viết đạt điểm : 8